Affichage des articles dont le libellé est la journée pluviale. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est la journée pluviale. Afficher tous les articles

samedi 22 juin 2013

Here I am *

* Tựa đặt theo tên bài hát đang phát.

Thèm viết lách, rất thèm. Sáng qua mưa nắng thất thường, lôi sổ bút ra viết được vài dòng, nhìn chữ biết tâm trạng không ổn buông bút bỏ đó. Lướt đọc feedly mới import từ google reader sắp ngỏm một folder mới lập tên Vietnamese young, những dòng nhật ký lãng đãng của rất nhiều người trẻ, mà đã phần là người mê đọc thích viết lại làm mình muốn viết gì đó. Trong cuốn nhật ký, trang gần đây nhất có một dòng mình viết: Có lẽ mình không phải đang sống, mà mình đang đọc cuộc đời này. Đọc một cách chậm rãi dù khó hiểu.
Nửa năm, mà không một năm trời không viết lách gì. Đôi lúc thật đáng sợ, muốn tìm dấu vết của một năm qua, ký ức không lưu giữ lật giở những cuốn sổ trắng tinh, đến đời sống xã hội ảo cũng không một dòng đánh dấu. Bàng hoàng không hiểu ai đã xé một chương trang đời mình hay thực ra mình ngủ vùi một năm qua giờ mới tỉnh dậy.
Đã tròn một tháng từ ngày chính thức bỏ việc, "thoát được đống cứt" như lời bạn và mình vẫn nói. Đúng vậy, không phải là bỏ mà còn là thoát, nhìn playlist nhạc của những ngày tháng đó bài hay nghe nhất là Runaway, nhẹ nhõm cảm ơn bản thân đã quyết định làm điều đó. Những ngày này một tháng trước mình đang hân hoan đón chờ một giai đoạn mới của cuộc đời, mở đầu bằng đóa hồng vàng bạn mua về chào mừng ngày mình nghỉ việc. Và đóa hồng đó vì những ngày nắng chói chang nhiệt độ không bao giờ dưới 35 mà tàn lụi khi chưa một nụ nào kịp nở. Đến giờ thì mình nhận ra có lẽ đó là những dấu hiệu báo cho một tháng tiếp theo trong tàn lụi của đời mình. Đã một tháng trôi qua - mình - chính thức được gọi là thất nghiệp, vô công rồi nghề. Lẽ ra nếu được viết 1 tuần trước thì chính xác hơn chút nữa bởi tuần này mình đã đi học d.b2. Đó là thứ duy nhất mình làm được sau một tháng?

Những ngày nghỉ ở nhà, nhẹ nhõm. Sáng ngủ nướng dậy thong thả ăn sáng uống cà phê rồi nhẩn nha đọc sách nghe nhạc lâu lâu hứng chí xem the voice uk gần trọn. Đem những cuốn sách ngâm 2 - 3 năm trời mà số kẹp đánh dấu sách của mình giờ cũng không đủ nữa ra găm nhấm tiếp. Và vừa vác thêm một đống nữa về khi mà lương của tháng làm cũ thằng boss vẫn chưa trả đủ, đúng là cứt, cứt thật mà.

* * *
Hai hôm nay tình cờ xem một phim HQ trên ti vi, hai cô gái lần mò lên mạng xem online vietsub 4 tập một đêm và giờ thì đang nghe soundtracks phim. Và mình tweet một stt đêm qua (tài khoản twitter này cũng như nơi này, mình nói mình nghe) "Back to Teenland, two young lady, is it good? Cool." kèm bức ảnh giá sách trong phòng. Căn phòng của một phần tuổi trẻ này sẽ là nơi lưu dấu chúng ta. Lần nào cũng vậy, xem phim hàn luôn làm mình cảm thấy trẻ lại như tuổi 18, đầy sức sống và mộng mơ. Đến mức khi gõ đến những dòng này mắt mình có nước. Mình nhớ mình của tuổi 18 đó quá, những tháng năm nhựa sống chảy rần rật qua từng mạch máu, khi bầu trời xanh ngắt trên đầu và đất nở hoa rực rỡ trước mắt. Mình và Ha rú lên cười mỗi đoạn tâm đắc và quay sang nhìn nhau bởi cả hai đều có cảm giác ấy. Welcome to Teenland! Các cô gái trẻ mặt mịn tóc hất cao hở trán nói cười của những năm tháng nào đó, có xa xôi đến thế? Mình bỗng muốn xóa sạch số phim âu-mỹ trong máy, những thước phim cũ kỹ luôn khiến mình thoải mái trầm mặc và cảm xúc dâng tràn bởi độ tuổi này. Mình muốn vứt hết chỉ để níu giữ những cảm giác trẻ trung - ảo giác - này?
Những bộ drama Hàn luôn có giá trị trong lòng những người yêu mến nó. Mình không phải người mê mẩn hâm mộ nhưng là một trong rất nheieuf người chịu ảnh hưởng bởi tinh thần mà drama Hàn mang lại. Mình thích điều đó, chẳng phải ngại ngùng bởi cảm thấy mình rẻ đi một nửa vì thích một thứ gì đó của HQ. Những bộ phim Hàn đến với mình rất tình cờ và thường đê lại một dấu ấn giai đoạn trong đời mình. Bộ drama Hàn duy nhất mình xem trọn bộ (trong 1 tuần thì phải) là Iris đầu tiên, đến Cs nơi mình gặp rất nhiều con người thú vị mình cũng chỉ xem được tầm gần 10 tập, hy vọng thế. Và trường hợp gần nhất là hơn 1 năm trước, Scent of a woman xem được tới tập 8. Không khí và tinh thần của bộ phim này làm mình ăn ngon và học tốt, thấy mình hoàn thành được việc gì đó mỗi ngày, nhưng cũng k kết thúc. Và drama SG này mình nghĩ là mình sẽ xem hết, vì sao, đang rảnh và có Ha xem cùng. Bộ phim lần này cũng vậy 2 cô gái trong phim làm mình và Ha nhìn nhau cười rũ rưỡi bởi hoàn cảnh  và một số đoạn giống 2 đứa quá. Đơn giản vậy đấy, SG này sẽ giữ một phần giá trị tuổi trẻ những tháng năm bên nhau của mình và Ha, và đơn giản nhờ SG mà mình viết được những dòng nay sau hơn 1 năm không viết lách gì. Vậy thôi.

Nhân vật nam chính trong bộ phim này, vì được xây dựng mô típ có học thức, bất kỳ cảnh rảnh rỗi nào anh ta cũng đọc. Đọc sách sưởi nắng ở hiên nhà, đọc tiểu thuyết tối trên ghế sô pha, đọc thơ lãng mạn trong phòng làm việc, đọc tạp chí khi đứng đợi xe... không bao giờ có cảnh cắm cúi vào các thể thoại sờ-mát hay sờ-tu-pít phôn hay pát nào cả. Mình là người hay để ý những tiểu tiết có ý nghĩa riêng với mình.
Còn mình, hôm nay khi đọc một vài dòng về Nhân mã và nhóm máu AB. Trong khi Nm là kẻ lạc quan yêu đời nói nhiều cười nhiều thì AB đặc trưng với kiểu trầm tính yên ắng không nói những thứ quái đản đang chứa trong đầu ra. Mâu thuẫn chung trong một con người. Là Nm điển hình, bạn bè mình kêu không phải, mà chúng đâu biết mình còn là AB, có lẽ phải cho chúng biết thôi.

Mình nghĩ, ừm vậy đấy, có lẽ là cứ chăm đọc thôi. Để đi đâu ít nhất không biết nói gì còn có vốn mà nói chuyện.

Trời chuẩn bị mưa, hy vọng sẽ mưa to, mưa xối xả (xin lỗi người đi đường), bởi những cơn mưa luôn làm tâm trạng mình ổn định hơn, chính xác rằng tốt hơn. Nếu nhiệt kế thời tiết chính là tâm trạng mình thì những ngày nắng kéo dài chính là vẫn đề của mình. Cần phải lên xuống, đừng thẳng căng mãi như vậy, khó ở và u mê.

tháng 6, mưa.

jeudi 8 décembre 2011

Chắc một ngày mưa đã làm tan muối

   Đã lâu rồi không viết ở đây nhỉ nhưng thỉnh thoảng vẫn ngó vào nhặt vài "tư liệu" rồi chui ra.
Melle Bovary không viết bằng tiếng Việt nữa rồi, để hôm nào có thời gian (nói câu này như tự khất thôi) thì dịch lại.
* * *

“Mademoiselle Bovary” de Maxime Benoit-Jeannin.

Le roman que j’ai choisi, c’est l’oeuvre “Mademoiselle Bovary” de l’auteur Maxime Benoit-Jeannin.
Ma lecture de ce roman commence par un tort! La derniere annee, j’ai appris l’ouvrage “Madame Bovary” de Gustave Flaubert en 1856 dans le cours de la litterature de XIXe siecle. Alors une fois etant alle’ au librairie, j’ai trouve’ ce roman et n’ai pas regarde’ le nom de son auteur. Je pensais completement que c’était Madame Bovary, je me suis trompe’! Et après l’achat de ce roman, j’ai reconnu mon tort et je l’ai oublie’ dans le coin. Le dernier mois, quand je choisissais un roman pour lire selon la demande de mon prof, j’ai decide’ de lire le livre que j’ai eu. Et apres le lire, je pense que c’est mon tort judicieux. C’est un bon ouvrage!
Mademoiselle Bovary pouvant l’appeler par La partie poste’rieure de Madame Bovary car simplement ce roman parle de la vie de Berthe Bovary - la fille de Madame Bovary (le personnage principale dans l’oeuvre de G.F). Son auteur, Maxime Benoit-Jeannin (né en 1860 et mort en 1962) “un e’crivain qui est en même temps un docteur” (extrait de l’introduction du roman) a eu l’occasion de rencontrer G.Flaubert et lui a demande d’un roman du personnage Berthe Bovary. Et G.Flaubert a encourage’ B-J à ecrire “un roman futur” et c’est Flaubert qui a corrige’ les premieres parties de ce roman. Apres la mort de Flaubert en 1880, la mort de B-J en 1962 et les temps discontinus, meme quand l’ouvre est acheve’ par B-J à Pe’kin (en Chine) en 1895, pres d’un siecle apres, l’ouvre Melle Bovary est edite’ par le petit-fils de B-J, Maxime Robert Benoît-Jeannin (portant le meme nom avec son grand-pere, né à 8 décembre 1946) et est publie’ finalement en 1991. Ce sont les informations selon l’introduction du roman.
Il faut dire que je ne lis pas encore l’ouvre Madame Bovary de Flaubert mais je connais son contenu et son resume’. Au de’but j’ai peur de ne comprendre pas ce roman (car c’est la partie poste’rieure!). Et apres, malgre quelques details, quelques personnages de l’ouvre anterieur (Madame Bovary) j’ai compris parfaitement le contenu de ce roman. De plus, je trouve que c’est l’ignorance de l’e’criture de Flaubert et les details de Madame Bovary qui me fait ne pas etre sous son influence. Quand on lit 2 ouvrages de 2 auteurs qui ont le raport, e’videmment on les compare pour juger. Si on ne lit pas encore Me.Bovary, on lira Melle Bovary comme un ouvre independant. Et moi, comme j’ai connu le contenu de M.Bovary, alors j’ai lit M.elle Bovary avec la pensee: j’ai peur, je m’inquiete que Berthe Bovary, est-ce qu’elle a un destin, une vie comme sa mere? Sa vie est plus heureuse, son destin est chanceuse que sa mere? Et je porte ces pensees dans tout le moitie’ du roman, car… le chose dont j’ai peur s’est passe’. 
(Extrait de mon rapport)

* * *

mardi 8 novembre 2011

Papa aime maman - Mimi Hétu

Papa aime maman - Mimi Hétu



Quel beau temps aujourd'hui c'est dimanche.
Dans les bois ils s'en vont tous les deux.
Gentiment sur sa joue il se penche.
Lui et elle, elle et lui sont heureux.

Papa aime maman. Maman aime papa.
Papa aime maman. Maman aime papa.

Elle ne fait pas très bien la cuisine.
Ses rôtis sont plus noirs que charbon.
Il lui dit : "ne fait pas cette mine ".
Je n'ai jamais rien mangé d'aussi bon.

Papa aime maman. Maman aime papa.
Papa aime maman. Maman aime papa.

Elle fut bien malade en décembre.
Ce mois-là ,c'est le mois des bébés.
Quand Papa est sorti de la chambre,
Je crois bien qu'alors il a pleuré.

Papa aime maman. Maman aime papa.
Papa aime maman. Maman aime papa.

Dịch: Bố yêu mẹ - Mimi Hétu

Hôm nay ngày chủ nhật thật tươi đẹp sao
Cả bố và mẹ đang đi dạo thong thả trong rừng
Thật đáng yêu bố cúi xuống thơm lên má mẹ
Bố với mẹ, mẹ với bố hạnh phúc quá đi!

Bố yêu mẹ, mẹ yêu bố
Bố yêu mẹ, mẹ yêu bố.
Mẹ không biết nấu ăn ngon lành đâu
Món thịt quay của mẹ còn đen hơn cả than
Thế mà bố vẫn bảo mẹ: Em không phải buồn vậy đâu!
Và em chưa bao giờ ăn mói nào ngon đến thế.

Bố yêu mẹ, mẹ yêu bố
Bố yêu mẹ, mẹ yêu bố

Tháng mười hai mẹ bị ốm nặng
Và lúc đó là tháng ngày của những em bé
Khi bố ra khỏi phòng
Em chắc chắn lúc đó bố đã khóc.
Bố yêu mẹ, mẹ yêu bố
Bố yêu mẹ, mẹ yêu bố!


jeudi 3 novembre 2011

     Đúng là trằn trọc băn khoăn giấc chẳng lành vào lúc... 8 giờ sáng. Dậy lúc 7g kém 20p nằm nghĩ mãi xem đi  hay nghỉ, nghỉ hay đi học và giờ thì ngồi đây. Dậy cà phê, bánh trái, sữa ăn uống mầy mò vừa đọc Vừa nhắm mắt  vừa mở cửa sổ - từ ngày sách đến (2 ngày trước) đi ngủ cũng ôm cả 4 quyển theo, dậy cái là sờ vào, ve vuốt, thật là thích mê mẩn!!! Xong xuôi thì lên giường đắp chăn nhét tai nghe nằm nghe nhạc hòa lẫn tiếng mưa lim dim ngủ. Chẹp.
     Và rồi lần dậy, ngồi lên đồng ở đây, chẳng hiểu mình đang vô dụng đến độ nào nữa.
     Dạo này chững lại, không học DELF, không đọc Bovary, không viết mail, không học anh, không lần mò chui vào các trang tìm bou, pp VM chưa làm...vv.. Dừng lại hoàn toàn, ngày đêm chỉ nghĩ đến giờ ăn và lăn ra ngủ. Lười cũng phải, cái chính là không hiểu sao hứng lại tạm dừng. Để bây giờ ngày qua ngày cứ ngồi ngóng mưa, ngủ trưa dậy uống sắn dây chanh và ngồi viết thư tay. Quá là điên rồ khi mà chẳng mấy lại tự ngồi than thân trách phận chửi mình, sao lại abc, sao cứ xyz để giờ 123...
***
     Mãi hôm nay mới mưa, sáng nay vừa đọc đến phần Những ngày mưa trong cuốn sách trên, bây giờ ngồi trong bóng tối nghe Hakase và lạch tạch đều theo nhịp mưa, thứ tiếng thân quen quá.

     "Mẹ tôi nói ngày mưa, nỗi buồn bao giờ cũng nhiều hơn ngày nắng, nhất là những ngày mưa kéo dài. Mẹ ngồi trên bậc cửa, chải tóc. Mẹ chải như tìm thấy niềm vui trong đó. Cũng như tôi vui khi chạy trong mưa vậy, Mỗi một người có một niềm vui khác nhau. Giống bố tôi, bố vui khi nhìn thấy cánh đồng. Một ngày không ra đồng, bố thấy buồn quay quắt."
(...)
     "Những lúc đó cả nhà tôi đều vui. Mỗi người đều tìm thấy một niềm vui riêng thuộc về mình, nhưng cũng có những niềm vui chung thuộc về tất cả. Niềm vui đó như một sợ dây đàn, chạm vào thì nó ngân lên cả nhà và thế là ta vui."
(...)
     "Những ngày mưa tôi hay chui vào đống chăn tìm hơi ấm. Tôi tìm bóng tối nữa. Thật thú vị, nhìn mà cứ như không nhìn. Trong bống tối, sẽ không có ai có thể nhìn tháy khuôn mặt của tôi. Những cơn mưa trong bóng tối cũng vậy, sẽ không ai biết là đang có cơn mưa nếu như không nghe tiếng rào rạt trên mái.
      Mẹ nói những cơn mưa đêm là những cơn mưa êm đềm nhất."


(Trích Những ngày mưa 
trong Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ của Nguyễn Ngọc Thuần)

    Một cuốn sách hay là quá chung chung, với tôi phải dùng từ là ngọt ngào, không phải thứ ngọt của kẹo mà là hương vị thơm ngọt của trái cây, dịu dàng và thơm mát lẩn khuất. 
     
     Khi bắt đầu đọc cuốn sách với bìa tái bản khá dễ chịu với hình đôi mắt biết cười của một đứa trẻ, tôi không hề nghĩ đây là cuốn sách viết về tuổi thơ ngọt ngào. Tôi đã nghĩ đến những ký ức trong sự nuối tiếc, những u hoài lẩn khuất vọng về hiện tại. Bắt đầu chú ý đến nó từ cái tên nhưng với ý nghĩ trên tôi đã không quyết định mua cho đến khi thấy quyển sách nhận được nhiều nhận xét trên tiki và một vài người quen (tôi có thói quen là không đọc nhận xét trừ khi quá phân vân mà chỉ... đếm xem có nhiều nhận xét không).
     Ở những trang đầu cuốn sách, điều tôi nghĩ đầu tiên đó là... giọng văn giống Nguyễn Nhật Ánh, những câu chuyện trẻ con dành cho người lớn, kể cả những hình minh họa. Dần dần, khi đến những trang tiếp theo tôi nhận ra, không thể có Nguyễn Nhật Ánh thứ hai được. Đây là Nguyễn Ngọc Thuần (hai nhà văn này có những cái tên đẹp và lạ như văn của họ). Nếu ở NNA giọng văn hài hước, pha trò không cưỡng nổi với những đoạn miêu tả vừa thơ vừa đẹp, cái đẹp của những bông hoa, thì ở NNT đó là văn phong của trái cây, thứ trái quả vườn chín cây còn đọng sương đêm tự nhiên kết tinh. Anh kể thủ thỉ và tự nhiên những câu chuyện ấu thơ, anh của hiện tại nhưng hoàn toàn là anh đang sống lại những ngày thơ bé, từ cảm giác đến hành động. Và điểm chung của cả hai nhà văn là đều xen vào những câu triết lý những đúc kết một cách tự nhiên không hề khiên cưỡng, đó chính là lý do chúng được gọi là truyện trẻ con dành cho người lớn.
       Những câu chuyện của Vừa... vừa... nhẹ nhàng êm ái, đôi khi không có hồi kết, nó dở dang nhưng lại khiến người đọc thấy dễ chịu và ừ với tác giả, ừ với nhân vật. Ừ đúng thật! Người đọc hoàn toàn hòa mình với nhân vật, khi cậu bé cười tôi nghe rõ tiếng giòn tan khanh khách, khi cậu bé mở cửa sổ hít hà thứ hương để đi dạo trong khu vườn, tôi thấy mình cũng đang nhắm mắt, khi cậu bé trèo lên cây ngắm những ngôi sao tôi thấy mình rùng mình vì lạnh. Cậu bé là nhân vật tôi và tôi cũng là cậu, tôi hình dung tôi cảm nhận và tôi làm những điều cậu đang làm. Thật thú vị. 
      Anh kể chuyện lãng mạn mà không cần dùng từ hoa mỹ, anh nói chuyện cảm động mà không dùng từ ngữ sẻ chia, thương cảm, đây chính là biện pháp "gợi". Anh chỉ kể, chỉ tả và cảm nhận hoàn toàn thuộc về người đọc, mỗi người có một cảm nhận khác nhau, có thể mơ hồ không cụ thể nhưng đều là cảm xúc cho riêng mình, thuộc về mình. Có rất nhiều từ ngữ đơn giản được NNT sử dụng hoàn toàn tự nhiên nhưng đạt hiệu quả cao độ, như bản thân tôi đã ám ảnh mãi từ "cười cười" trong một phần của cuốn sách, sức ảnh hưởng của nó quá lớn, bây giờ chỉ cần nhắc đến từ này là tôi hình dung ra một khuôn mặt đang "ẩn ý" đến thú vị.
      Có lẽ một điểm chung nữa cần nhắc đến đó là NNA và NNT có cách miêu tả, hay là vẽ ra nhân vật thực sự cuốn hút tự nhiên. NNA khi miêu tả cái đẹp ông dùng nhiều mỹ từ hơn, đọc những dòng văn đẹp đến lạ kỳ, NNT lại không sử dụng mỹ từ, những cái đẹp giản dị chân chất. Nhưng cả hai đều thật, đều khiến người đọc cảm thấy nhân vật gần gũi, chẳng quá xa xôi để hình dung. Và đôi khi nhân vật tự miêu tả không bằng văn kể mà bằng những mẩu đối thoại, chỉ vài câu ngắn thôi, cũng khiến chúng ta hình dung ra tính cách anh ấy, cô ấy hay cậu bé cô bé ấy.
      Điểm đặc biệt nữa là những câu văn của NNT rất ngắn gọn, ngắn gọn một cách tự nhiên đến đáng yêu. Chấm, phẩy rõ ràng rành mạch và không hề bỏ lửng câu viết, viết... như học sinh cấp một. Rất nhiều câu cực kỳ đơn giản, đôi khi là một chuỗi câu kể và tả hay đối thoại ngắn như thế. Và nó cũng góp phần làm nên hiệu quả tự nhiên của cuốn sách, thứ trái cây này. Như bài  văn của cậu học sinh cấp một đang kể những câu chuyện hàng ngày. 
     Khi viết những dòng này, tôi mới chỉ đọc đến nửa cuốn sách. Tôi không muốn đọc hết, tôi muốn để dành nhai chầm chậm từng chút một. Bạn sẽ đọc nó như ăn thứ trái quả như tôi, sẽ thấy vị ngọt trên lưỡi, hương thơm trên mũi, thứ âm thanh lanh lảnh ở tai và cảm giác êm ái trong tâm hồn. Chúng ta chẳng phải cũng từng có tuổi thơ, NNT chỉ đang kể lại câu chuyện của mình mà khiến chúng ta sống lại bằng cảm giác như anh viết thứ niềm vui của mỗi người, thuộc về mỗi người. Và tôi đã kể với các bạn bí mật về cuốn sách với tôi, các bạn hãy giữ giùm tôi bí mật này nhé! Và khi gặp nhau chúng ta sẽ cười cười vì chúng ta có một điều mà chỉ chúng ta biết với nhau thôi. 

* * *
     Chắc thích quá không kiềm chế nổi ấy mà. Hết vốn viết lại chuyển sang buồn ngủ, khổ ghê.
Ảnh: internet

dimanche 16 octobre 2011

Extrait

Le mal de la langue frse
 “Ce sont les Anglais qui ont inventé le mot gallomanie – du latin Gallus («Gaulois») et manie, ce qui signifie «tendance à admirer aveuglément tout ce qui est français» – pour identifier cette mode qui avait saisi l'Europe aristocratique.” (1)

L’apparition du mot “gallomanie”, qui suffit pour savoir un age d’or de la langue francais dans l’histoire, a l’epoque “un aristocrate qui se respectait se devait de parler le français et c'était presque une honte que de l'ignorer” (2). Au fil du temps, l’evolution de la societe, du monde, des humains et evidement l’histoire, “le francais ne tient plus la place et ne joue plus le role qui etaient les siens autrefois” - extrait de l’article, comme son auter Jean d’Ormesson (de l’Academie frse) a ecrit: “notre langue (le francais) se porte mal”. Son article et le sujet “le mal du firs” est ecrit en 1991 mais au present ce question existe encore.

(1)(2): Extrait d’un texte de “Tresor de la langue francaise au Quebec” sur l’internet.

(Mon extrait)

       Kết quả cả ngày nghỉ-bão táp mưa sa của tôi, mưa đúng hơn 2 tiếng đồng hồ với cường độ "gió mạnh trên cấp 11 đến cấp 12, trong cơn giông có kèm theo lốc xoáy", cái này thì cũng không rõ, cả ngày nay ăn chực nằm chờ ở trong cái phòng ốc bé tí teo, hết phở gói đến bánh quy, cà phê trà lọc đủ rồi, thèm tí đồ mặn rồi. Thêm nữa, mất nước vì nhà tắm đang sửa, hạnh phúc dâng trào: chưa tắm, chưa đánh răng, cả ngày chưa rửa mặt.
     Đi chép bài rồi đi ngủ, sáng mai dậy nhận tin nhắn báo nghỉ học, há há! 
     Je suis rêveuse! Jajaja!

     Nước theo đường dây mạng chạy xuống tận mặt bàn rỏ tong tong. Và dây mạng thì vẫn cắm vào máy. Thế nên giờ phải có một cái giẻ lau bẩn bẩn ngự trên bàn, gác vào dây mạng. Chẹp. Vẫn chưa thèm chép. 

vendredi 14 octobre 2011

Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ

    Buổi trưa, mưa rì rào, bật nhạc êm êm rồi nằm nhìn ra cái cửa sổ sáng dán đầy giấy nhớ đủ màu. Kê đầu lên cái gối ôm cao và nằm đọc sách, lim dim ngủ rồi sẽ choàng tỉnh giấc.
    Đã thế hôm nay lại có xôi lạc.
    Perfect.
    Giá mà chẳng có cái thứ phải lo nghĩ nào quẩn quanh đây nhỉ!

Because of you - Lần đầu làm tạc (tag)

Luật chơi:
1. Đặt máy nghe nhạc/chương trình nghe nhạc của bạn ở chế độ Ngẫu nhiên (shuffle).
2. Với mỗi câu hỏi, ấn next song để biết câu trả lời.
3. Bắt buộc phải viết tên bài hát dù nó ngu si như thế nào đi nữa so với câu hỏi.
4. Tag thêm 20 nạn nhân

1. Nếu ai đó nhận xét rằng "Bạn rất ổn!" bạn sẽ nói?
Khúc hát chim trời – HAT (?) - Kiểu huýt sáo tỉnh bơ à?!)

2. Bạn sẽ tự giới thiệu như thế nào về bản thân?
Sur mes gardes – J.Jonathan (Làm gì đến nỗi mà =)))

3. Bạn thích điều gì ở 1 chàng trai/cô gái?
Đợi em – Tấn minh (:)))

4. Hôm nay bạn cảm thấy như thế nào?
I believe – Nikki Yanofsky (có thể)

5. Mục đích sống của bạn?
The touch of love - Kevin Kern (cũng có thể)

6. Phương châm của bạn?
Coming home – Diddy ft Sky (:)) :)))

7. Bạn bè nghĩ gì về bạn?
Thư cho em – HAT (cũng được)

8. Bố mẹ bạn nghĩ gì về bạn?
Mong anh về - PL (=)) duyệt!)

9. Dạo này bạn hay nghĩ đến chuyện gì??
Tiến thoái lưỡng nan – 5DK (được đấy =)))

10. 2+2 = ...?
Hãy để chúng ta đưa nhau về trong thương nhớ - NPV (?!)

11. Bạn nghĩ gì về người bạn thân nhất của mình
La meme histoire – Fiest (<3)

12. Câu chuyện cuộc đời của bạn?
Tình yêu tôi hát – Nghi Văn, Đăng Khôi (Hát mãi không thôi :)))

13. Khi lớn lên bạn muốn làm gì ?
Lời nhắn số 4 – HAT (phát thanh viên à =)))

14. Bạn nghĩ gì khi nhìn thấy người mà bạn thích?
Những khung trời khác – Nguyên Thảo (Cái này hay đấy!)

15. Bạn sẽ nhảy trên nền nhạc gì trong lễ cưới?
I believe I can fly – Kenny G (duyệt, nhưng vấn đề phải xem có cưới không đã!:)))

16. Trong đám ma của bạn người ta sẽ chơi bài nhạc?
Ne m’en veux pas – Jonathan Cerrada (Được đấy :)))

17. Sở thích của bạn?
Canon in D (?!)

18. Bí mật lớn nhất của bạn?
By my side – David Choi (Cũng có thể lắm. Muốn biết thì chắc phải By my side :)))

19. Nỗi sợ lớn nhất của bạn?
True love (inst) – SENS (Thế cơ đấy, sợ đến tận giờ cơ mà :)))

20. Điều bạn muốn ngay lúc này?
I’m in love – Narsha (=)) Mâu thuẫn câu trên quá nhỉ :)) Không phải là bây giờ!)

21. Bạn nghĩ gì về những người bạn của mình?
La valse d’Amelie (Piano ver) (Hay đấy!)

22. Nếu bạn có nuôi một con lợn, tên nó sẽ là?
Le jardin – K.Kern (Được đấy, k quá dài :)))

23. Bộ phim yêu thích?
My home town – Kotaro Oshio (Riêng câu này hỏi hơi bị ngu?! Đổi thành bài hát yêu thích thì đúng trong trường hợp này)

24. Hành động điên nhất từng làm?
Octobre – Francis Cabrel (K liên quan lắm!)

25. Tên note sẽ là?
Because of you (Inst) - (OST CS) (Cũng hay!)


Buồn tình, thấy cái này của một bạn trên fb cũng cóp về làm thử cho vui. Mấy câu đúng phết. Thôi giờ thì đi ngủ, nhất định ngủ, bảo ngủ từ 10 giờ mà bây giờ là 12 giờ ba mươi phút rồi. zzz


Lại vừa bắt đầu mưa. Bản giao hưởng ru ngủ khá ổn đấy.


Hôm nay là thứ 6.

mardi 11 octobre 2011

Une journée

La classe où quelqu'un a travaillé
Le sujet dont quelqu'un a parlé
Le stylo que quelqu'un a cherché
Les lunettes que quelqu'un a porteés
Le livre que quelqu'un a écrit
La voiture que quelqu'un a conduite
La forêt où quelqu'un est passé
La chanson que quelqu'un a écouteé
Les fleurs que quelqu'un a achetées
La maison où quelqu'un est rentré.
(2009)

***

     Đang học, tìm nháp, dọn dẹp đống giấy tờ cũ lấy được đống nháp và cuối cùng ngồi gõ bài thơ này (khi đang học!!!). Bài thơ... của tôi đấy, năm 2 đại học cô giáo cho đọc một bài thơ của tác giả (nào đấy, không nhớ tên nên không google được) với cấu trúc hoàn toàn như trên nhưng với câu kết thúc tôi vẫn nhớ là có từ "se sucider" bi thảm và nặng nề. Sau đó cô yêu cầu cả lớp mỗi người làm một "bài thơ" nộp cho cô, bài trên tôi làm chữa 2 lỗi ngữ pháp. Nhìn lại bài thơ này, thấy có chút vui vẻ và đã biết mong chờ nhớ nhung từ thời ấy rồi.

Đánh dấu vào đây.

lundi 10 octobre 2011

(Không biết tên gì đâu)

    Đọc lại một bài viết trong này  và thấy hay ho. Lại bắt tay gõ lạch tạch, cái chính mò vào đây là vì... nhìn cái ảnh đầu trang đẹp quá (tự sướng). Ngày nay lại thấy như ngày nghỉ (thì đúng là đang "tự" nghỉ còn gì). Mưa. Rầm rập trên mái tôn. Rào rào róc rách trên mặt sân. Lộp độp trên lá (riêng thứ tiếng này cứ làm tôi nghĩ nó đang gõ lên lá chuối dù không phải, và hơn hết là  cảm giác như đang ở nhà ông bà ngoại - nói đến đây đã thấy hiện ra cái sân với bưởi nhãn chanh xanh mát rồi).
     Lại phải nói câu cũ, không biết nước ở đâu mà đổ xuống xứ sở này lắm thế? Lần đầu thốt ra câu này cũng vào thời điểm này cách đây 4 năm. Nhanh thật. 4 năm, ngỡ ngày nào còn chẳng dám nghĩ đến những ngày phía trước, nay được tản mát mà nghĩ về những ngày đã qua. Dù gì cũng là một phần đời, một phần ký ức, may mắn rằng dù có vui hay có buồn thì cũng là có dấu ấn để nghĩ lại, sợ nhất rằng nhạt màu đến độ vô hình. 
     Carpe diem. Học lâu rồi mà nay nhìn lại mới nhớ ra. À thế, carpe diem!

     Loanh quanh, lang thang net niếc mất cả buổi sáng, sắp chính ngọ rồi. Cái hay/dở của trời mưa rõ sụt sùi là không có khái niệm thời gian, 3g chiều ngủ dậy lơ tơ mơ có thể tưởng đây là buổi sáng. Không có khái niệm thời gian cũng đồng nghĩa thời gian qua bay biến rồi mà cứ ngồi đấy ngỡ sớm sủa. Tóm lại, đói và không có gì ăn và không có ý định đi ra ngoài (dù rằng cái chợ cách khoảng 50m đi về bên tay trái và rằng hàng bán đồ gói đồ hộp cách 50m đi về bên tay phải).

***

Cuộc đời đưa đường dẫn lối lại quay về giấc mơ thưở ban đầu.

Vừa eyes relax, hay phết, học được thói kiên nhẫn và chờ đợi trong khi cho mắt nghỉ ngơi.

Đi "ăn" sữa. Đấy là lý do vì sao mua sữa mẹ ạ. Ha ha.

jeudi 18 août 2011

Ôi cô gái, em tìm ai trong nỗi nhớ không màu?

        Muốn viết cho những ngày qua không vội này, dù bận bịu dù gấp gáp với những thứ chỉ có tên là "chơi", những những điều lần đầu tôi làm, những cảm xúc lần đầu gặp, khiến tôi muốn lưu giữ. Loanh quanh mỗi khi có hứng lại làm một vòng net mới quay sang viết thì cảm xúc đã bay đâu hết.

        Càng ngày tôi càng nhận ra cái câu "người trẻ nghiện thứ có tên cảm xúc" đúng với tôi, tôi luôn cần một thứ cảm xúc để giúp bản thân tồn tại. Như tôi đã nói với một cô gái đêm qua: Tôi là người sống bằng cảm giác nhớ thương, nên tôi nuôi dưỡng nó. Và với những cảm xúc hỗn loạn của ngày hôm qua khi nó tình cờ trỗi dậy, tôi thấy phát rồ với chính mình, với thứ cảm xúc chính tôi không kiềm chế được, không nắm giữ được.
       Đang nghĩ nên xuống rót nốt chỗ vang còn lại lên uống.
     
      Những ngày vừa qua, tôi sống hừng hực, cháy như một ngọn lửa, hết mình gặp gỡ, giao tiếp, hò hẹn... Và chính tôi  cũng giật mình vì... sợ. Tôi chợt nghĩ, sau đó, tôi sẽ thế nào? Tại sao tôi lại cháy thế này? Bỗng nhiên cháy hừng hực thì sau đó sẽ là gì? Tôi sợ. Một ngọn lửa sau khi cháy sẽ là tàn tro.

      Vụn vặt của những cảm xúc. Tôi tự khiến mình nhớ thương dằn vặt, tôi tránh nhìn một cái nick online, một cái tên rất thân quen, một con người tôi biết quá rõ. Mà giờ đây tôi sợ, chỉ vì những ảo giác - mà có phải là ảo giác do chính tôi gây ra vì cơn nghiện cảm xúc của mình. Bao nhiêu cho đủ, bao lâu cho vừa. Tôi không có một người cho riêng mình nên tôi tìm kiếm nhớ thương ở mọi nơi, ấp ủ từ mọi người. Tôi nuôi dưỡng chăm nom "nó" như một con chó con, để nó quẩn quanh bên tôi. Và tôi nhận ra, là cá nhân - là tôi đang nuôi tôi sống.

        Tôi đang đợi quay về với guồng quay cuộc sống để tôi không còn những thứ cảm xúc hỗn loạn này. Hôm nay, là lần đầu tiên sau rất nhiều lần tôi thấy mình nhẹ nhõm trước con đường sắp đi. Tôi chưa có được cảm giác này, phải thừa nhận như vậy, và tôi cũng nhận ra tôi quan trọng hóa vấn đề. Tôi nhấn chìm tôi trong lo lắng, hồi hộp không yên, nhưng tất nhiên những điều giữ cho riêng mình nên chẳng có ai vỗ vai tôi nói rằng thoải mái lên, ổn cả mà. Một điều vô cùng đơn giản mà rồi chính tôi lại tự nhận ra cho mình. Tự cười với mình mãn nguyện.

        Và tôi hát thầm.

         Mai em ra đi em phải thật vui lên nhé!

mardi 9 août 2011

Tự vấn (sai dấu là nguy hiểm đấy)

          Phù, cuối cùng cũng vào lại được, chiều này vào đây lải nhải một mình thì thấy bị chặn kêu IP I Piếc gì đấy, may mà giờ lại bình thường cân đường hộp sữa.
          À cũng chẳng có gì to tát, chỉ vào để nói mấy câu này cho khỏi quên thôi.

1. Mắc bệnh sợ một mình sau một thời gian nhiều mình. Hậu quả của giai đoạn đối thoại cao để phục hồi và trùng tu khả năng giao tiếp vốn có. Độc thoại với bản thân rằng, ân tình đã trao là khó dứt, biết thế nên đừng có trao. Nói là một chuyện, trái tim và khối óc xưa nay vốn vẫn bị coi là hai cơ quan phụ trách hai phạm trù mà người ta có thể gọi là đối nghịch trong một vấn đề chung nào đó. Và bản thân con người thường lấy trí óc để cố gắng điều khiển trái tim. Như hai con đường đứng mãi cứ phân vân bước về phía muốn hay phía nên.
    Kéo theo đó là: ở một mình thấy cô đơn, mà ở ngay giữa nhiều người vẫn thấy cô đơn. Cảm giác bứt rứt, bức bối khó chịu, ngay cả khi nằm một mình giữa căn nhà nhiều người qua lại chuyện trò. Căm ghét cái thứ cảm giác vô lý này.

2. Nghĩ mãi về một chuyện đã qua, một người đã làm một điều khiến mình khó quên. Khó quên là đương nhiên với những gì đã xảy ra, nhưng thật sự muốn cảm thấy bình thường là hơi khó mặc dù đã cố gắng, đã thể hiện là không có gì xảy ra. Nhưng bản thân thì vẫn nghĩ ngợi. Chỉ là nhạt là phai, biết thế nhưng vẫn khó chịu khi đi nơi này, nhìn thứ kia lại thấy đầu mình nghĩ đến từ bao giờ rồi, lại tự đập vào đầu mình một cái rằng vớ vẩn. Vấn đề ở chỗ là giữa mình và người này chả có thứ tình cảm nam nữ nào người ta hay có. Thế mới đáng nói. Thà thích đã đành.

3. Nói một mình không ai nghe, còn hơn nói giữa đông người mà không ai nghe.

    Chốn này và vài chốn khác thú vị là ở chỗ đấy.

* * *
    Tối nay cà phê trứng Giảng ở Yên Phụ, cuối cùng cũng được cà phê trứng. Chả khác gì kem trứng mẹ làm hồi bé pha với cà phê thôi. Nói chung là có cái để khoe là đã thử, tỏ ra là đã từng chơi tí.
À thế thì cũng phải khoe thêm là có hai con bé mặc áo đôi màu đen dù không hẹn trước ôm bỏng ngô và cốc Nestea chạy 3 tầng rạp QG đánh rơi bỏng ngô như Mỵ Châu rắc lông ngỗng vào lúc 10h sáng nay. Xem phim muộn 15p và cũng chẳng phải vào rạp vì phim mà vì... nhau. Phim bình thường, có nhau là chính. Chẹp.

Chuyện phố chuyện đêm, chuyện những ngày qua không vội.
Taken by me.

   
    Cực ghét cái cảm giác là người ở lại.
    Cực căm ghét cảm giác chia tay chia chân.


  Tháng 7, tháng 8, tháng của những cơn mưa bất chợt, nắng tức thì.

lundi 18 avril 2011

Rì rào... mưa đầu tuần

     Chiều nay rất là buồn ngủ và nhìn hơi héo, nhưng thực chất thì mọi việc đã hoàn thành và sức khoẻ cũng hoàn toàn bình thường. Làm sao người ta có thể rạng rỡ sau một ngày hoạt động 100% công suất cho lặn ngụp, uống no nước mặn chống viêm họng, đi bộ 15 phút dưới nắng chang và 20 phút bus về đến nhà, ngủ miệt mài mà vẫn tự gọi bản thân dậy cho hai cái bài tập kè cổ. Phải cho con người xẹp hơi tí chứ.
     Nói là nói thế vì hôm nay đến lớp, mấy đứa bạn nhìn thấy dán salonpas (quên không bóc - làm bài xong muộn bay đi học luôn) cứ hỏi thăm là ốm à, phát ban à (đang có dịch), tiếc là số calo dư thừa của một con ngựa còi như tôi không cho phép lăn ra ốm được đâu. Ngủ chưa đã, 9h kém 20 làm xong bài cảm nhận, bay lên khoa nộp bài với hạn lúc 9h. Lại phi về nhà, đi qua mua 2 gói xôi ngô cho bữa trưa tiếp tục chinh chiến cho bài tập tiếp theo. Hạn là 1h chiều. Ôi phục chưa. Và đúng 1h20 hoàn tất dòng cuối cùng, copy ra usb, lại bon bon xe đến trường cho 4 tiết buổi chiều. Bây giờ mới có lúc mà thảnh thơi viết mấy dòng blog này.
       Hôm qua đi biển nắng vừa đủ độ, không chói chang gắt quá, chỉ vừa cho da mấy đứa con gái cháy nắng đỏ rực như miếng thịt hơ trên bếp than củi. Buồn cười thật, lần đầu tiên biết cảm giác cháy nắng đến bỏng rát. Tắm biển lúc 11h trưa và 1h chiều thì còn gì để hỏi. Thế mà sáng nay bước chân ra khỏi phòng thì lấy mưa rả rích lích chích tưởng mình nhìn nhầm. Rồi trưa thì ào ào rầm rập, không tin được là hôm qua nắng tưng bừng thế. Đúng là thời tiết của cái Làng to này quá thất thường, luôn biết là thế mà vẫn cứ phải thốt lên đến lạ (hết soffell bôi bọn muỗi oanh tạc ác quá).

Photo by Vine
Location: Thuan An Beach

       Được nghỉ 2 tiết sau môn Tourisme vì thầy bị ốm. Cái câu chuyện của Monsieur hôm nay làm tôi vướng bận. Không thản. Đúng hôm nay rất chăm chỉ và nỗ lực cho cả chơi và học thì lại gặp chuyện này. Cảm giác của sự bất lực không đáng có, sự xấu hổ không đáng chịu, tủi phận thay cho cả một số đông, và chút giận hờn của  kẻ bị đánh đồng với số ít, cảm giác đau một chút khi để lại vết sẹo xấu xí trong ký ức của một người nước ngoài  về con người - đặc biệt là người trẻ vietnamien này. Tất cả làm tôi mệt mỏi và có lẽ sẽ giữ cảm giác hững hờ, lạnh nhạt tiếp với mọi người nếu không được nghỉ 2 tiết sau. Và đây cũng là lúc tôi nhận ra thế nào là câu "hết thuốc chữa" khi tôi tự đấu tranh với bản thân để bào chữa cho cái vết xấu xí, cho cái hành động đáng xấu hổ mà họ gây ra. Có thể vì tôi quá nông cạn và cũng chưa đủ lý luận, tôi chịu thua. Họ bị kết án xấu xa trong suy nghĩ của tôi, khó có thể nhận sự khoan hồng.
      Lâu nay tôi vẫn nghĩ, những lời nói đúng, nói có lý sẽ khiến người ta hiểu ra. Nhưng có lẽ lúc này tôi mới hiểu hết rằng không phải ai cũng hiểu được mọi lời nói cho dù họ có cùng chung ngôn ngữ, chung sắc tộc. Có những kẻ sống với đời này hời hợt và ngu ngốc vô cùng. Những kẻ chẳng cần có liêm sỉ hay sĩ diện, dám làm mà không dám chịu. Cắn cỏ giả cừu. Thôi thì tôi trước nay vẫn mang tiếng "sĩ diện hão" thì nay tôi cũng xin nhận, giá mà ai cũng có sĩ diện hão thì đời này cũng bớt được vài thứ chướng tai gai mắt.
      Tự nhiên muốn nói chuyện gì thế nhỉ. Đúng ra đã muốn viết những dòng này, thậm chí ức chế hơn từ lúc ở trường về, đã muốn mau mau về nhà để trút hết vào đây. Thế mà lẩn thẩn mấy việc vặt mà bây giờ mới hành được.
***
     Nấu một  nồi cháo - hoá ra thì lại không dễ nhưng tôi tưởng. Mệt phết đấy. Nấu có khoảng nửa bơ gạo, cho nước cao gấp 3 lần bình thường thế mà  vẫn thiếu nước trầm trọng như hạn tháng 7. Đi đun ấm nồi cháo lên đã. Phải tưới tiêu thêm ít nhất 4 lần, tức là thêm gần cả lít nước mới thành được thứ cháo vẫn hơi đặc. Hay vì trót tham cho nhiều gạo nếp quá nên cháo cứ dẻo dẻo như cơm nát. Khổ thế đấy. Thôi tác phẩm đầu tay thế cũng là khá rồi. Định gọi về cho mẹ mà may có bạn niềng răng chỉ cho tí. Thế là may không đi tong cái nồi cơm điện. Ăn với ruốc mẹ mới gửi. Chẹp. Còn gì vui thích hơn. Thèm ăn xôi quá, mà cứ sợ trời nóng ăn nhiều xôi lại nhiệt toe toét cái lợi. 
      Mấy hôm nay tìm được mấy bản cover của mấy anh Mỹ gốc Á, hay phát sốt, mặc dù các anh anh nào cũng đẹp trai lai Mỹ chết người - giống anh Mr Hong của LSH. Nhưng mà cũng đã qua cái tuổi mơ mộng rồi (nói thế chứ cũng còn khoái nhìn mấy anh lắm!). Hát hay vô cùng, bản mix nào cũng tuyệt, thực sự tôi điêu đứng nhất không phải ở mấy anh bạn mà là một cô bé. Ôi. Ch. Grimmie!!!

Lan man tản mạn rồi. Stop thôi. Vừa lúc cháo sôi. Ăn thôi ăn thôi. Itakimasu. Thèm trứng. Ực.
18042011

mardi 22 mars 2011

"Orchestra mix"

     Bây giờ là 9h... tối, thật lạ khi giờ này có hứng thú lạch tạch thế này.
     Trời mưa, bay bay buổi sáng, rơi rớt buổi chiều và giờ là tí tách buổi tối. Nhưng thực sự tôi yêu vô cùng thứ gọi là "tiếng mưa" ấy. Như cô bạn nói, nghe như một bản nhạc, khi buổi sáng thức dậy cả hai đều nói rằng buổi đêm không có tiếng mưa rơi trên mái, thấy buồn buồn. Tượng thanh chính là gợi cả hình và ngược lại. Và tiếng mưa với tôi chính là ví dụ rõ nét nhất, tiếng mưa chỉ là một tên gọi chung cho một thứ âm thanh của một hiện tượng cụ thể có tên là "mưa". Và với tôi, tiếng mưa có nhiều giai điệu lắm, tiếng lộp độp khe khẽ trên những chiếc lá bản to, tiếng rầm rập chỉ vài hạt đong đưa trên mái tôn - nó làm tôi nhớ nhà, bên dưới cửa sổ cạnh giường  tôi là mái hiên che sân, mái hiên bằng tôn sắt như thế. Rồi tiếng tí tách, lích chích, mà chỉ nghe thôi cũng đủ thấy những con tôm tép từ giọt nước mắt của trời nhảy nhót trên mặt sân lát gạch đã ngả màu rêu. Tất cả như một bản hòa tấu hoàn hảo mà lúc này tôi mới nhận ra, piano, violin, cello, trống... Orchestra de la pluie.
      Có vũ điệu nào tự nhiên và ngọt ngào hơn thế, hay vì tôi quá mơ mộng đến hão huyền.
***

     Tự nhiên tôi muốn viết thế này nghĩa là (và tôi cũng nghĩ là) tôi đang "có vấn đề". Nếu dùng chữ buồn thì không phải, mạnh quá. Nếu bảo man mác thì cũng chưa hẳn, tôi thấy nó vô cớ đến ngớ ngẩn. Tôi cũng không biết tôi đang ở trạng thái nào, ừ thôi thì cứ coi như đây là một bản đối lại với tiếng hòa tấu của mưa kia, trong tôi đang hòa ca Orchestra des sentiments.
    Có là lẽ vì mưa, có lẽ là vì cô bạn bị mất xe, là vì tôi nghỉ học buổi tối, là vì tôi thấy người người vui vẻ và tôi (cảm) thấy mình cô độc. Mà lúc này 9 giờ tôi đã viết lách thế này. 

     Cuối tháng 3, đầu tháng 4 (hay kéo dài cả tháng 3) có rất nhiều việc phải làm, và cho đến giờ vẫn là hiện tại tiếp diễn. Tôi bận rộn với những việc "phải" làm, nhưng lại bỏ bê thư thả cho mình với những việc "cần" làm và cả "muốn" làm. Con người bao giờ cũng thế, những thứ bắt buộc bao giờ cũng nặng và quan trọng hơn những thứ thuộc về cá nhân.

***
      Những ngày này, những người dân Nhật đang bắt đầu tái thiết cuộc sống sau hoạn nạn, "dù sao thì trái đất vẫn quay" (Galieo Gallile) có mất mát, đau thương thì vẫn phải sống tiếp, người đã khuất sẽ chẳng quay về, nước mắt rồi cũng phải gạt đi. Đôi lúc cuộc sống phũ phàng thế đấy, dù có bất cứ điều gì xảy ra đi chăng nữa, và cuối cùng ta vẫn còn tồn tại thì ta vẫn phải "sống" phải bước tiếp. Trừ khi ta dám kết thúc, dám dừng lại ngay khoảnh khắc này. Hỏi mấy ai được dũng cảm đó - nếu không tính đến nông nổi.
Photo by Vinnette
      Có một thứ quý giá chỉ được cho duy nhất một cái, biết là quý mà chẳng biết dùng thế nào cho đỡ phí. Có ai biết để mà chỉ cách, khi mà ai cũng chỉ được cho mỗi một lần.

      Trời mưa, thèm ăn mì tôm, ăn 1 gói xào khô (gọi là xào khô chứ thực ra là đổ nước nóng vào trần rồi đổ nước đi xong mới cho gia vị), chưa thỏa mãn lại ăn thêm gói nữa, mì nóng, xì xụp. Rồi cứ như trời mưa thêm chất xúc tác ăn uống, lại lôi gói bánh oreo nhân đen ra ăn cho đã đời. Buồn cười thật, cứ như cái thùng không đáy, cái gói bánh này đúng là không có duyên nợ với bạn niềng răng rồi. Định bụng mua để khi nào đi học tối hai đưa nhai nhồm nhoàm cho sướng, thế mà lần một mình quên, lần hai mưa rồi nghỉ, lần ba bạn mắc cái số đen không đi được, khổ thân bạn. Nhắc đến lại thương rồi. 

      Cuộc đời này hình như từ "công bằng" sinh ra chỉ để làm cảnh, làm một vật trưng bày xa xỉ trong tủ kính lấp lánh của một cửa hàng hàng hiệu, để người ta cứ mãi ngắm nhìn, mãi ước ao mà chẳng bao giờ có thể chạm đến được. Có chăng cũng chỉ là ngắm nghía qua lớp kính với đôi mắt long lanh ao ước, và thực  sự chẳng biết "công bằng" -  "nó" được làm bằng chất liệu gì, sờ vào bên ngoài chắc mềm, mát, mướt...lắm nhỉ, hay nó bằng gỗ, nhìn nó mộc mạc thế kia mà, hay là đồng thau thì mới quý giá đắt tiền thế.

     Ai mà biết.
     Có "bất công" thì thừa đấy, lấy không, cho luôn đấy chứ cũng chẳng cần giảm giá.
     

***

     Có những kẻ sĩ, ở đời tự bước lên bằng đôi chân trần của mình, làm nên bằng bàn tay của mình, những muôn đời mong hái được quả ngọt, gặt được thành công. Vì...
     Ta tin vào công bằng.

     Ta đã làm, ta sẽ được.
      
     Chỉ có thứ quả bất công, là thứ quả tự rụng xuống tay người hái quả.

     Lẩn thẩn.

PS: được cho một cái máy ảnh chụp phim, nhưng là máy số, dù sao thì háo hức vẫn đủ độ để chụp choẹt cho đủ 36 kiểu fuji và chờ đợi một ngày nào đấy đi rửa và ngắm nhìn thành phẩm.
Cái cốc uống những giọt vang cuối cùng, đọng lại màu đỏ như màu "bordeaux", lấp lánh ánh đỏ đậm đến đẹp (dù biết là có màu dâu tây thì đúng hơn), chẳng muốn rửa, để ngắm mãi, mùi vẫn còn thơm. Cái nút liège thì nở to hít không khí mà lớn lên vậy.
Jours de pluie. 220311