Affichage des articles dont le libellé est la poésie. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est la poésie. Afficher tous les articles

samedi 6 juillet 2013

Hoàng hoa

Con đường hoàng hoa
Em mang hài lục

Con đường bạch cúc
Em mang hài hồng

Con đường sầu đông
Em đi guốc tía


Anh ngồi thấm thía
Cội sầu trổ bông


Guốc tía - Phạm Thiên Thư

hoàng hoa đã tàn hết cả
Tự nhiên buồn thế. Buồn thấm hết cả vào ruột gan đói mèm, làm thân thể cũng muốn rủ xuống. Hết Love me lại đến Do you của Ruma dìu dặt trong lúc những cơn gió lang thang thỉnh thoảng sà vào từng cơn mát lành. Cái thứ buồn vương giả như một tiểu thư khuê các không biết làm gì hay nghĩ gì nên đành sinh ra buồn cho có việc này, buồn... cười. 
Hay là vì bạn nhỉ - người mua bó hoàng hoa kia cùng hai túi cháo đến - vừa mất đi thứ bạn chưa từng có. 
"between blue and violet
hard to identify

in the rainbow
i mean
when it lies btw blue and violet
with other colors
like my feelings now", bạn nói vậy.

Sáng qua đến nhà bạn vì đối thoại lệch pha, tưởng sáng cùng nhau đi lăng Bác vì lâu lắm lắm rồi mình không vào gặp Bác. Rồi muộn, chuyển thành đi cắt tóc tém cho mình, về nhà nấu canh xương sấu chua sau lăn quay ra ngủ đến chiều tối, đưa bạn về xem bạn cán mì rồi luộc trộn ăn xong được gói một túi mang về. Đêm qua 3g sáng ngủ mà sáng nay 7g đã dậy, mấy tuần nay toàn dậy sớm, dấu hiệu tuổi tác thật rồi. Vậy là uống cốc chanh mật ong làm bữa sáng rồi đi bảo dưỡng cái xe, bảo với anh dắt xe vào bảo dưỡng là em nó chỉ có 1tr thôi anh chỉ thay thứ nào cần thiết giúp em. Rút quyển sách thủ sẵn ngồi phòng chờ đọc được lúc thì bên cạnh một bạn cắm cúi vào sờ mát phôn chơi điện tử bật loa ngoài cỡ to. Thế rồi lúc được gọi ra thanh toán hết 980k phụ tùng (sau khi cân lên hạ xuống đủ cần thiết), chưa biết nên vui hay buồn thì một tiếng sau hóa đơn chính là 1tr350. Đi đổ xăng, mua mấy đồ tạp hóa, lấy áo dạ chỗ giặt đồ, về đến nhà đổ cái ví ra thấy cơn đau đầu ùa đến ngay được - phản xạ có điều kiện mỗi lần thấy mùi tiền nong số má. Chui vào tủ lạnh lôi ra được chỗ canh chua cũ nấu lên thả gói mì vào xong bữa trưa. Lôi Máu hiếm của PHN với lối viết hơi mùi tây hóa, những câu văn chau chuốt, lối so sánh (cố gắng) độc lạ đến thành vô lý và hoang tưởng. Úp tờ tranh dùng để kẹp sách lên mặt rồi ngủ quên, vùi mình trong cái nằng oi ả hắt qua rèm, 4g kém tỉnh dậy, ngơ ngác váng vất đau đầu. Lướt qua xem SG commentary vô bổ, thơ thẩn đọc mấy trang tiểu thuyết tiếng pháp chả hiểu gì chỉ để đỡ quên giọng mình. Rồi ngồi lên đồng tới giờ, thôi đi tắm, lải nhải thì biết bao giờ mới có hồi kết. Đi tắm cho xinh xẻo sạch sẽ nhìn mỹ nhân trong gương là qua hết cơn buồn.

lundi 3 septembre 2012

Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi

Thấy cô đơn.
Một thứ hương thoang thoảng phảng phất, đến khi mình nhận ra và gọi tên. Cô đơn. Khiến mình váng vất, u uẩn như say. Và nghĩ đến câu thơ kia. Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi.
Mình đang đứng ở mê cung suy nghĩ, đắn đo, quyết định. Nghe Chuyện mưa với từng nốt nhạc thánh thót và chợt nghe rì rào tiếng mưa vội trên mái hiên nhà. Lòng thảng thốt như nước mắt chực rơi. Sau những ngày này là những ngày tháng "khác". Sẽ lăn tròn theo guồng quay cơm áo, những trăn trở không biết mình rồi sẽ đi tới đâu thường trực.

Bóng nắng vẫn đổ đầy, tháng 8 năm 2012
Có lẽ mình đem lòng yêu tháng 8?, mỗi tháng 8 qua. 

Riêng chung mùa hạ

Có phải hạ về khô nước mắt cho em
Cơn mưa cuối bước qua thềm không nói
Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi
Phiêu du theo gió thổi giao mùa

Có phải hạ về lau nốt những dây dưa
Còn buốt lạnh hơn mưa chiều HÀ Nội
Nắng thì chẳng bao giờ thôi nông nổi
Cháy cạn mình không thể tới đêm thâu

Thương con ve chưa nở đã sầu
Phượng chết xác vẫn nguyên màu nhức nhối
Em đày đoạ cả đời không tìm nổi
Một chàng trai nào dám chết bởi tình yêu

Nên buông cô đơn lang bạt với muôn chiều
Nên gửi cuộc tình theo trăng và theo gió
Nên bình thản trước mọi lời bỏ ngỏ
Nên dẫu nồng nàn hạ có cũng như không


(Đinh Thu Hiền)

samedi 17 décembre 2011

Le rêve de la lune

Si la lune brille

Quand tu dors ,

C'est pour planter

Des milliers de soleils pour demain.

Si tout devient silence

Quand tu dors ,

C'est pour préparer

Le chant des milliers d'oiseaux

Et dorer les ailes des libellules.

Si la lune tombe dans tes bras

Quand tu dors ,

C'est pour rêver avec toi

Des milliers d'étoiles.


Marie Botturi

Les feuilles mortes

Tombent, tombent les feuilles rousses,
J'entends la pluie sur la mousse.

Tombent, tombent les feuilles molles,
J'entends le vent qui s'envole.

Tombent, tombent les feuilles d'or,
J'entends l'été qui s'endort.

Tombent, tombent les feuilles mortes,
J'entends l'hiver à ma porte.

Pernette CHAPONNIÈRE (1915- 2008) 
Petites poésies des quatre saisons

vendredi 2 décembre 2011

Muối một ngày lạnh - Dạ Thảo Phương

Muối một ngày lạnh
               
         Dạ Thảo Phương



Chiếc áo khoác mặc 3 năm, sớm nay bỗng thành xa lạ
Xa Hà Nội 8 tháng đã ngại nhớ ngày về
Hà Nội, như cơn mơ dài và rất thật, lỡ mở mắt
Là không chạm tới được


"Thành phố vẫn vậy thôi, mọi người cũng thế
Chỉ vài điều không còn như xưa"*


Vẫn vậy thôi
Nhà cũ cổng sắt sơn xanh, ban công cũ vương lá khế rụng
Chỉ bài trí đã khác
Phòng tắm nghe nói vẫn treo tấm gương nhỏ hơi lệch về phía có tiếng tim đập
Chỉ người tắm, mình không quen


Ngã tư Nhà Thờ, vẫn cây bàng mùa đông lá đỏ như bị gai đâm

Quán trà xu đối diện vẫn mở


Đôi lúc thèm cuống quýt được chạy về Hà Nội
Ngồi vỉa hè, ấp má một chén trà nóng
Cho lòng lại được bình yên'


Vẫn vậy thôi
Ghế nhựa xanh đỏ, phích Tàu, chủ quán thô lỗ
Mà giờ lố nhố khách đi xe sành điệu tập làm nốt nghệ sĩ
Bậc thềm vẫn nhỏ, chỉ khuyết người bạn hay mặc áo dạ nâu, cổ dựng cao, vạt áo dây một chấm sơn dầu màu cà phê
Ngón tay bạn mảnh gầy, chai vì dao khắc gỗ
Một lần lẳng lặng ủ ấm tay mình


Một người bạn bao năm chẳng nói lời yêu ai, khi tiễn chân vẫn đôi mắt hiền và trong, không dám nhìn mình lâu
Giờ đã sắp chia tay mối tình 4 tháng, bắt đầu một cuộc tình khác nữa'


Sao thời bố mẹ mình, sống chết chỉ cách nhau một sợi tóc mà 10 năm, 20 năm lòng người vẫn thế
Giờ 3 ngày không online, nick name đã như bia mộ người không quen


Tuần nào cũng skype, quên cả nỗi nhớ nhà
Thôi nhớ công việc
Nguôi nhớ món ăn
Bạn thân đã cách lòng mà ai cũng ngại nói
Tên người xưa đôi khi vẫn vô tình nghe nhưng không đủ gợi buồn


Sáng nay
Đạp xe một mình trong tuyết, chợt nghĩ đến từ "Hà Nội"
Chỉ vậy, mà bật khóc
Nước mắt lăn một đoạn rất ngắn
Mặn và trắng như muối
Trên gương mặt vẫn tên mình nhưng đã có chút gì không thể như xưa...

9.11.09
* Lời một người bạn

***

Đi qua 20 cùng bài thơ này. Những ngày chờ 21.

lundi 14 novembre 2011

Chợ Tết - Bình Nguyên Trang (báo HHT)

Chợ Tết
Bình Nguyên Trang

HHT tết - Xuân Ất Hợi 1995

Chợt tết năm nay nhiều pháo hoa
Em đi với mẹ, đường làng xa
Một cánh đồng qua hai quãng vắng
Nghe mùa trở dạ lúc cuối đông

Hoa xuân chúm chím nụ cười hồng
Thuyền xuôi thôn Hạ, cập bến sông
Mẹ em xuống bến mua hoa Tết
Phiên chợ cuối cùng anh đi không ?

Mấy cô hàng xóm bận gánh đồng
Bày bán bao nhiêu là pháo bông
Lũ trẻ quần áo tươm tất quá
Đốt pháo xì xèo giữa chợ Hoa

Máy dì bán vải cứ thiết tha
Mời wm mua vải tím hoa cà
Mẹ bảo em đừng may áo tím
Ngày xuân mặc thế sẽ trông già

Cầm tay mẹ dắt giữa chợ hoa
Mẹ sợ em đi lạc đấy mà )
Sơm sao mà mẹ lo ghê thế
Mười bảy tuổi rồi, con tự đi

Em sợ ai trông thấy sẽ cười
Con gái lớn ai bày trò làm nũng
Chợ đông, người đông, hàng hoá cũng
nhiều đến vô cùng, phía trước, sau

Nhưng em thương nhất chị bán trầu
Lặng lẽ xếp hoại mấy miếng cau
Nhìn nguời đua chen mà mua bán
Mắt chị mênh mang nỗi sầu.

*
Sao giọng thơ như Nguyễn Bính thế hệ trẻ thế này?!

mercredi 9 novembre 2011

Thơ Tế Hanh (để dành)

Rét Nàng Bân

Khi em đan áo ấm cho anh
Gió còn thổi qua bàn tay lạnh
Những đôi chim tìm nhau ủ cánh
Mây đầy trời, rơi rớt nắng mong manh

Em vội dệt thời gian qua sợi thắm 
Những giờ trưa không nghỉ những đêm thâu 
Sợi len mịn so sợi lòng rối rắm
Áo đan rồi, mùa lạnh hết còn đâu!

Em gửi áo lo anh giận dỗi
Nhận áo em anh lại ngại em phiền
Đời cán bộ ít giờ nhàn rỗi
Vì việc chung đôi lúc nhẹ niềm riêng

Hoa bắt đầu thưa thớt cuối đường xuân
Cành cây đã sum suê lá đậm
Tháng ba đến với những ngày nắng ấm
Bỗng mùa đông trở lại! Rét nàng Bân

Nàng Bân xưa may áo ấm cho chồng
Áo may xong không còn mùa lạnh nữa
Nàng Bân khóc, đất trời thương lệ ứa
Cho rét về đáp lại nỗi chờ mong

Anh mặc áo của em và cảm thấy
Bàn tay yêu nhân ấm gấp hai lần
Thời gian hiểu lòng ta biết mấy:
Có tình người nên có rét nàng Bân.

-1957-

Sống vội

(Tặng Huy Cận)

Trong tôi văng vẳng dư vang
Điệu buồn của lá phai vàng rơi thưa

Trong tôi thoang thoảng hương đưa
Cỏ hoa tàn cũ, mộng xưa vẫn sầu.

Mây trời nhuộm bóng thương đau
Lá hoa héo rũ, nắng nhàu mình tơ...

Hơi sương nhỏ lạnh lòng thơ;
Tôi nghe rợn ngợp nước mờ nao nao...


Biệt ly tụ họp thời nào,
Thương vương khắp nẻo, nhớ bao tư bề...

Thu đi lâu quá không về!
Lòng chờ vội sống giữa hè ít thu...




Vườn Xưa


Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa ?

Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa
Như mặt trăng mặt trời cách trở
Như sao hôm sao mai không cùng ở
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa ?

Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu
Như tháng mười hồng tháng năm nhãn
Em theo chim đi về tháng tám
Anh theo chim cùng với tháng ba qua

Một ngày xuân em trở lại nhà
Nghe mẹ nói anh có về hái ổi
Em nhìn lên vòm cây gió thổi
Lá như môi thầm thì gọi anh về

Lần sau anh trở lại một ngày hè
Nghe mẹ nói em có về bên giếng giặt
Anh nhìn giếng, giếng sâu trong vắt
Nước như gương soi lẻ bóng hình anh

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa ?

jeudi 1 septembre 2011

Vừa chớm tháng tựu trường

   Trời ơi, nóng, nóng, nóng... ... ... gào thét hàng ngàn lần. Đi từ những cơn mưa giông tháng 7, chào tháng 8 và sang tới tháng 9 này đến hôm nay muốn ngất ra mất. Phải đóng bớt cửa lại cho nắng đỡ hắt vào nhà thêm nóng. Chẳng trách người lúc nào cũng háo như cây hạn, thèm nước kinh khủng. Uống bao nhiêu mà miệng vẫn khô khốc.

    Vẫn chưa vào năm học, mấy hôm nay muốn học bài chăm chỉ tí mà ngày nào nắng nôi điên dại thế này, làm gì cũng mệt mỏi cũng muốn lười được. :-( Nóng quá, oi khô rát. Cái thứ nắng nóng này. Lại đang muốn dấn thân vào một con đường mới, mới chỉ chớm đặt chân vào lại làm người ta chùn bước thế này.
     Nóng ggg. Khô khốc.
     :-(

      Sang tuần thôi là bắt đầu vào năm học, tín chỉ còn vài môn muốn học cái thiện mà chưa có lịch đăng ký, bài thu hoạch 5/9 nộp chưa làm, các môn học thì toàn môn khoai mà kỳ này muốn (hay phải!) 8,0 để còn vớt gì thì vớt (lại sợ cái câu nói trước bước không qua nó vận vào người quá!), cuối năm thi cái B eng, muốn chăm học tiếp cái esp nữa... Cái gì cũng muốn. Chỉ mỗi tội lười.

***

Des milliers d'étoiles dans le ciel,                                  
Des milliers d'oiseaux dans les arbres,
Des milliers de fleurs au jardin,
Des milliers d'abeilles sur les fleurs
Des milliers de coquillages sur les plages,
Des milliers de poissons dans les mers,
Et seulement, seulement, une mère.
                                                          @André Bay 

        Mẹ nào cũng thương con. Cái lời hẹn 6 tháng của mẹ cũng khiến con nhẹ nhõm phần nào. Vì thực tình con cũng muốn ở bên mẹ lắm.


Ngày đầu tháng 9. 2011 (Nóng chết người, chết cả trâu, cả bò ấy chứ >"<)