Muốn viết cho những ngày qua không vội này, dù bận bịu dù gấp gáp với những thứ chỉ có tên là "chơi", những những điều lần đầu tôi làm, những cảm xúc lần đầu gặp, khiến tôi muốn lưu giữ. Loanh quanh mỗi khi có hứng lại làm một vòng net mới quay sang viết thì cảm xúc đã bay đâu hết.
Càng ngày tôi càng nhận ra cái câu "người trẻ nghiện thứ có tên cảm xúc" đúng với tôi, tôi luôn cần một thứ cảm xúc để giúp bản thân tồn tại. Như tôi đã nói với một cô gái đêm qua: Tôi là người sống bằng cảm giác nhớ thương, nên tôi nuôi dưỡng nó. Và với những cảm xúc hỗn loạn của ngày hôm qua khi nó tình cờ trỗi dậy, tôi thấy phát rồ với chính mình, với thứ cảm xúc chính tôi không kiềm chế được, không nắm giữ được.
Đang nghĩ nên xuống rót nốt chỗ vang còn lại lên uống.
Những ngày vừa qua, tôi sống hừng hực, cháy như một ngọn lửa, hết mình gặp gỡ, giao tiếp, hò hẹn... Và chính tôi cũng giật mình vì... sợ. Tôi chợt nghĩ, sau đó, tôi sẽ thế nào? Tại sao tôi lại cháy thế này? Bỗng nhiên cháy hừng hực thì sau đó sẽ là gì? Tôi sợ. Một ngọn lửa sau khi cháy sẽ là tàn tro.
Vụn vặt của những cảm xúc. Tôi tự khiến mình nhớ thương dằn vặt, tôi tránh nhìn một cái nick online, một cái tên rất thân quen, một con người tôi biết quá rõ. Mà giờ đây tôi sợ, chỉ vì những ảo giác - mà có phải là ảo giác do chính tôi gây ra vì cơn nghiện cảm xúc của mình. Bao nhiêu cho đủ, bao lâu cho vừa. Tôi không có một người cho riêng mình nên tôi tìm kiếm nhớ thương ở mọi nơi, ấp ủ từ mọi người. Tôi nuôi dưỡng chăm nom "nó" như một con chó con, để nó quẩn quanh bên tôi. Và tôi nhận ra, là cá nhân - là tôi đang nuôi tôi sống.
Tôi đang đợi quay về với guồng quay cuộc sống để tôi không còn những thứ cảm xúc hỗn loạn này. Hôm nay, là lần đầu tiên sau rất nhiều lần tôi thấy mình nhẹ nhõm trước con đường sắp đi. Tôi chưa có được cảm giác này, phải thừa nhận như vậy, và tôi cũng nhận ra tôi quan trọng hóa vấn đề. Tôi nhấn chìm tôi trong lo lắng, hồi hộp không yên, nhưng tất nhiên những điều giữ cho riêng mình nên chẳng có ai vỗ vai tôi nói rằng thoải mái lên, ổn cả mà. Một điều vô cùng đơn giản mà rồi chính tôi lại tự nhận ra cho mình. Tự cười với mình mãn nguyện.
Và tôi hát thầm.
Mai em ra đi em phải thật vui lên nhé!
Je voudrais de la lumière. Comme en Nouvelle Angleterre. Je veux changer d'atmosphère. Dans mon jardin d'hiver...
Affichage des articles dont le libellé est chuyện chơi. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est chuyện chơi. Afficher tous les articles
jeudi 18 août 2011
dimanche 17 avril 2011
Rì rào
Còn 3 tiếng nữa là đến hạn nộp bài cảm nhận, và 6 tiếng nữa là bài thiết kế tour. Bây giờ thì salonpas dán 2 bên thái dương và một cốc cà phê gần cạn và chỉ dám uống nửa gói. Đầu ong ong chỉ muốn ngủ.
Hôm qua đi biển, chẳng có gì diễn tả được sự thảnh thơi và sung sướng của một kế hoạch bất ngờ ấy. Đúng là tất cả những kể hoạch mà tôi đặt ra, dự định cho dù trước 1 tuần hay cả tháng thì thường chẳng mấy khi thành, còn những kế hoạch mang tên bất thình lình thì chình ình rơi xuống. Để cho niềm vui càng vỡ oà đến ngỡ ngàng.
Về đến nhà, tắm với một tấn cát, kiểm tra mail, mở fb, xem ảnh chụp biển và đi ngủ sớm 7h tối, hẹn 2h dậy làm bài. Và cơn mệt mỏi cuốn đi trong giấc ngủ, báo thức chẳng nghe thấy gì. Thế mà đúng 3h lại tỉnh dậy, cái sức mạnh của bài tập nó ám ảnh vào tâm trí đến mức ấy. Thế cũng tốt, còn hơn là chẳng màng gì mới nguy hiểm. Và 3h lò mò dậy ăn mì, cafe, trà đào. Lẩn thẩn mãi rồi 3 tiếng trôi qua mới được vài chữ. Hai mắt thì như muốn rủ nhau đi nghỉ riêng bỏ mình lại.
Làm rơi chiếc nhẫn kỷ niệm chuyến đi chơi xa cùng mẹ. Hơi tiếc cũng nhiều, cảm giác trống vắng ở tay làm càng dễ nhớ về nó, nhưng tự an ủi rằng, đó cũng là một kỷ niệm đẹp khi tặng cho biển một phần của tôi. Chuyến đi chơi đúng vào tuần kinh khủng và áp lực nhất.
Phải cảm ơn "Đà" mã nhóc hoàng tử chứ nhỉ ;-)
Quay về với fr nào.
Biển gọi tên ta biết bao lần. 18042011
Inscription à :
Articles (Atom)