Affichage des articles dont le libellé est la vie. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est la vie. Afficher tous les articles

samedi 22 juin 2013

Here I am *

* Tựa đặt theo tên bài hát đang phát.

Thèm viết lách, rất thèm. Sáng qua mưa nắng thất thường, lôi sổ bút ra viết được vài dòng, nhìn chữ biết tâm trạng không ổn buông bút bỏ đó. Lướt đọc feedly mới import từ google reader sắp ngỏm một folder mới lập tên Vietnamese young, những dòng nhật ký lãng đãng của rất nhiều người trẻ, mà đã phần là người mê đọc thích viết lại làm mình muốn viết gì đó. Trong cuốn nhật ký, trang gần đây nhất có một dòng mình viết: Có lẽ mình không phải đang sống, mà mình đang đọc cuộc đời này. Đọc một cách chậm rãi dù khó hiểu.
Nửa năm, mà không một năm trời không viết lách gì. Đôi lúc thật đáng sợ, muốn tìm dấu vết của một năm qua, ký ức không lưu giữ lật giở những cuốn sổ trắng tinh, đến đời sống xã hội ảo cũng không một dòng đánh dấu. Bàng hoàng không hiểu ai đã xé một chương trang đời mình hay thực ra mình ngủ vùi một năm qua giờ mới tỉnh dậy.
Đã tròn một tháng từ ngày chính thức bỏ việc, "thoát được đống cứt" như lời bạn và mình vẫn nói. Đúng vậy, không phải là bỏ mà còn là thoát, nhìn playlist nhạc của những ngày tháng đó bài hay nghe nhất là Runaway, nhẹ nhõm cảm ơn bản thân đã quyết định làm điều đó. Những ngày này một tháng trước mình đang hân hoan đón chờ một giai đoạn mới của cuộc đời, mở đầu bằng đóa hồng vàng bạn mua về chào mừng ngày mình nghỉ việc. Và đóa hồng đó vì những ngày nắng chói chang nhiệt độ không bao giờ dưới 35 mà tàn lụi khi chưa một nụ nào kịp nở. Đến giờ thì mình nhận ra có lẽ đó là những dấu hiệu báo cho một tháng tiếp theo trong tàn lụi của đời mình. Đã một tháng trôi qua - mình - chính thức được gọi là thất nghiệp, vô công rồi nghề. Lẽ ra nếu được viết 1 tuần trước thì chính xác hơn chút nữa bởi tuần này mình đã đi học d.b2. Đó là thứ duy nhất mình làm được sau một tháng?

Những ngày nghỉ ở nhà, nhẹ nhõm. Sáng ngủ nướng dậy thong thả ăn sáng uống cà phê rồi nhẩn nha đọc sách nghe nhạc lâu lâu hứng chí xem the voice uk gần trọn. Đem những cuốn sách ngâm 2 - 3 năm trời mà số kẹp đánh dấu sách của mình giờ cũng không đủ nữa ra găm nhấm tiếp. Và vừa vác thêm một đống nữa về khi mà lương của tháng làm cũ thằng boss vẫn chưa trả đủ, đúng là cứt, cứt thật mà.

* * *
Hai hôm nay tình cờ xem một phim HQ trên ti vi, hai cô gái lần mò lên mạng xem online vietsub 4 tập một đêm và giờ thì đang nghe soundtracks phim. Và mình tweet một stt đêm qua (tài khoản twitter này cũng như nơi này, mình nói mình nghe) "Back to Teenland, two young lady, is it good? Cool." kèm bức ảnh giá sách trong phòng. Căn phòng của một phần tuổi trẻ này sẽ là nơi lưu dấu chúng ta. Lần nào cũng vậy, xem phim hàn luôn làm mình cảm thấy trẻ lại như tuổi 18, đầy sức sống và mộng mơ. Đến mức khi gõ đến những dòng này mắt mình có nước. Mình nhớ mình của tuổi 18 đó quá, những tháng năm nhựa sống chảy rần rật qua từng mạch máu, khi bầu trời xanh ngắt trên đầu và đất nở hoa rực rỡ trước mắt. Mình và Ha rú lên cười mỗi đoạn tâm đắc và quay sang nhìn nhau bởi cả hai đều có cảm giác ấy. Welcome to Teenland! Các cô gái trẻ mặt mịn tóc hất cao hở trán nói cười của những năm tháng nào đó, có xa xôi đến thế? Mình bỗng muốn xóa sạch số phim âu-mỹ trong máy, những thước phim cũ kỹ luôn khiến mình thoải mái trầm mặc và cảm xúc dâng tràn bởi độ tuổi này. Mình muốn vứt hết chỉ để níu giữ những cảm giác trẻ trung - ảo giác - này?
Những bộ drama Hàn luôn có giá trị trong lòng những người yêu mến nó. Mình không phải người mê mẩn hâm mộ nhưng là một trong rất nheieuf người chịu ảnh hưởng bởi tinh thần mà drama Hàn mang lại. Mình thích điều đó, chẳng phải ngại ngùng bởi cảm thấy mình rẻ đi một nửa vì thích một thứ gì đó của HQ. Những bộ phim Hàn đến với mình rất tình cờ và thường đê lại một dấu ấn giai đoạn trong đời mình. Bộ drama Hàn duy nhất mình xem trọn bộ (trong 1 tuần thì phải) là Iris đầu tiên, đến Cs nơi mình gặp rất nhiều con người thú vị mình cũng chỉ xem được tầm gần 10 tập, hy vọng thế. Và trường hợp gần nhất là hơn 1 năm trước, Scent of a woman xem được tới tập 8. Không khí và tinh thần của bộ phim này làm mình ăn ngon và học tốt, thấy mình hoàn thành được việc gì đó mỗi ngày, nhưng cũng k kết thúc. Và drama SG này mình nghĩ là mình sẽ xem hết, vì sao, đang rảnh và có Ha xem cùng. Bộ phim lần này cũng vậy 2 cô gái trong phim làm mình và Ha nhìn nhau cười rũ rưỡi bởi hoàn cảnh  và một số đoạn giống 2 đứa quá. Đơn giản vậy đấy, SG này sẽ giữ một phần giá trị tuổi trẻ những tháng năm bên nhau của mình và Ha, và đơn giản nhờ SG mà mình viết được những dòng nay sau hơn 1 năm không viết lách gì. Vậy thôi.

Nhân vật nam chính trong bộ phim này, vì được xây dựng mô típ có học thức, bất kỳ cảnh rảnh rỗi nào anh ta cũng đọc. Đọc sách sưởi nắng ở hiên nhà, đọc tiểu thuyết tối trên ghế sô pha, đọc thơ lãng mạn trong phòng làm việc, đọc tạp chí khi đứng đợi xe... không bao giờ có cảnh cắm cúi vào các thể thoại sờ-mát hay sờ-tu-pít phôn hay pát nào cả. Mình là người hay để ý những tiểu tiết có ý nghĩa riêng với mình.
Còn mình, hôm nay khi đọc một vài dòng về Nhân mã và nhóm máu AB. Trong khi Nm là kẻ lạc quan yêu đời nói nhiều cười nhiều thì AB đặc trưng với kiểu trầm tính yên ắng không nói những thứ quái đản đang chứa trong đầu ra. Mâu thuẫn chung trong một con người. Là Nm điển hình, bạn bè mình kêu không phải, mà chúng đâu biết mình còn là AB, có lẽ phải cho chúng biết thôi.

Mình nghĩ, ừm vậy đấy, có lẽ là cứ chăm đọc thôi. Để đi đâu ít nhất không biết nói gì còn có vốn mà nói chuyện.

Trời chuẩn bị mưa, hy vọng sẽ mưa to, mưa xối xả (xin lỗi người đi đường), bởi những cơn mưa luôn làm tâm trạng mình ổn định hơn, chính xác rằng tốt hơn. Nếu nhiệt kế thời tiết chính là tâm trạng mình thì những ngày nắng kéo dài chính là vẫn đề của mình. Cần phải lên xuống, đừng thẳng căng mãi như vậy, khó ở và u mê.

tháng 6, mưa.

jeudi 20 octobre 2011

Lạc mất mùa thu

     Bây giờ là 9g 20 phút sáng, giờ đúng đấy không phải chạy nhanh đâu. Nay nghỉ 2 tiết sau chiều mai học bù. Ta thật là thiên tài dự đoán, tố chất đầy mình. Biết ngay là hors de sujet mà (ngày từ khi làm chính mình đã nhận ra thì tất nhiên người khác cũng nhận ra - nói gì đến cô giáo, trong chăn mới biết chăn có rận. Hơn nữa còn dám "lừa tình" cô nữa, cái này thì cô không nói em không biết đâu) và giờ a lại đang ăn xôi lạc đây.
     Tự hứa là lần sau em sẽ mua xôi ngô cho chị, nhìn chị ấy lủi thủi một góc mình quên mất.
     Ngồi gác chân lên ghế, nhồm nhoàm xôi lạc lướt net và thấy các bạn NỮ tâm sự về 20/10 của các bạn. Ngày qua của a à, ô hố hố. Viết đến đây lại chẳng muốn viết nữa, đang định tường thuật lại một ngày. Thôi nói chung tóm gọn trong câu mình chẳng nhớ hôm nay nó là cái ngày gì kể cả khi có mấy cái tin nhắn sờ pam chúc mừng của mấy thằng bạn, cho đến khi có nàng và mẹ hỏi "Hôm nay thế nào?". Câu hỏi tưởng chừng vô cùng đơn giản mà mình ớ ra, ờ thế hôm nay nó "thế nào" và nhất định phải thế nào?! Không quan tâm tí teo nào, cơ bản chắc cũng vì cong đít chạy kịp tiến độ. (Sáng nay bị dập cho tơi tả)
     Nãy tí bốc đồng lên mua con điều khiển điều hòa 200k về rồi. Cười không ngậm mồm lại được.
     Cái kiểu ngủ cắt khúc xong giờ lúc nào cũng muốn ngủ, kiếm cớ không ngủ đủ đề ngủ. Giờ ăn xôi xong, đi ngủ "sớm" tầm 12 giờ dậy ngồi chơi bởi "hoặc" làm bài anh chiều lại  chinh chiến đến tối. Xong chiều mai lại còn 4 tiết nữa. Tuần này dài phết đấy.

     Mấy hôm nay ăn uống tạm bợ, 2 ngày/tắm, phòng ốc lộn xộn. Chẳng biết khi nào mới lại hết cảm giác cong mông này. Chắc sắp hết rồi.
    Sớm nay lúc 6g mưa chợt rầm rầm trên mái và chợt nghĩ, sau này sẽ rất nhớ những ngày này. Những ngày sáng dậy sắp xếp quần áo mặc đầu tiên là áo mưa, những sớm ngủ phấp phỏng đợi 1 tin nhắn 1 cuộc gọi báo nghỉ học. Sẽ rất nhớ khi lừng chừng giữa đi học và nghỉ, vì sau này đi làm rồi nghỉ là TRỪ lương, TRỪ lương, câu bùa chú niệm không dứt được. Có lẽ cũng vì bức ảnh của mấy anh chị k4 khiến mình nghĩ ngợi.
       Ừ thì ngày qua rất vội, ngày trôi rất nhạt, nhưng rồi sẽ có lúc mong được nhạt mà không được.
       *
        Nhìn thấy tag la lettre, làm sao có thể bỏ không viết TV chứ?
        Làm cái test của suisse, các đồng chí bảo mày thi B2 đi! Anh lo, anh sợ, anh xót tiền lắm. Tóm lại anh hèn :-(
        Đúng là Nhân mã, tức thì cao trào, mà qua  thì cũng nhanh.
       Đọc mấy cái exp của pdoct rồi đi ngủ.
        *
        Định hẹn giờ pót bài này thử phát mà biết hẹn, dạo này ngu công nghệ quá, không còn hăm hở hối hả như hồi còn trẻ cái gì cũng dòm ngó sờ mó được nữa.

dimanche 17 avril 2011

Rì rào

     Còn 3 tiếng nữa là đến hạn nộp bài cảm nhận, và 6 tiếng nữa là bài thiết kế tour. Bây giờ thì salonpas dán 2 bên thái dương và một cốc cà phê gần cạn và chỉ dám uống nửa gói. Đầu ong ong chỉ muốn ngủ.
     Hôm qua đi biển, chẳng có gì diễn tả được sự thảnh thơi và sung sướng của một kế hoạch bất ngờ ấy. Đúng là tất cả những kể hoạch mà tôi đặt ra, dự định cho dù trước 1 tuần hay cả tháng thì thường chẳng mấy khi thành, còn những kế hoạch mang tên bất thình lình thì chình ình rơi xuống. Để cho niềm vui càng vỡ oà đến ngỡ ngàng.
      Về đến nhà, tắm với một tấn cát, kiểm tra mail, mở fb, xem ảnh chụp biển và đi ngủ sớm 7h tối, hẹn 2h dậy làm bài. Và cơn mệt mỏi cuốn đi trong giấc ngủ, báo thức chẳng nghe thấy gì. Thế mà đúng 3h lại tỉnh dậy, cái sức mạnh của bài tập nó ám ảnh vào tâm trí đến mức ấy. Thế cũng tốt, còn hơn là chẳng màng gì mới nguy hiểm. Và 3h lò mò dậy ăn mì, cafe, trà đào. Lẩn thẩn mãi rồi 3 tiếng trôi qua mới được vài chữ. Hai mắt thì như muốn rủ nhau đi nghỉ riêng bỏ mình lại.
      Làm rơi chiếc nhẫn kỷ niệm chuyến đi chơi xa cùng mẹ. Hơi tiếc cũng nhiều, cảm giác trống vắng ở tay làm càng dễ nhớ về nó, nhưng tự an ủi rằng, đó cũng là một kỷ niệm đẹp khi tặng cho biển một phần của tôi. Chuyến đi chơi đúng vào tuần kinh khủng và áp lực nhất.
      Phải cảm ơn "Đà" mã nhóc hoàng tử chứ nhỉ ;-)
      Quay về với fr nào.


Biển gọi tên ta biết bao lần. 18042011

mardi 22 mars 2011

"Orchestra mix"

     Bây giờ là 9h... tối, thật lạ khi giờ này có hứng thú lạch tạch thế này.
     Trời mưa, bay bay buổi sáng, rơi rớt buổi chiều và giờ là tí tách buổi tối. Nhưng thực sự tôi yêu vô cùng thứ gọi là "tiếng mưa" ấy. Như cô bạn nói, nghe như một bản nhạc, khi buổi sáng thức dậy cả hai đều nói rằng buổi đêm không có tiếng mưa rơi trên mái, thấy buồn buồn. Tượng thanh chính là gợi cả hình và ngược lại. Và tiếng mưa với tôi chính là ví dụ rõ nét nhất, tiếng mưa chỉ là một tên gọi chung cho một thứ âm thanh của một hiện tượng cụ thể có tên là "mưa". Và với tôi, tiếng mưa có nhiều giai điệu lắm, tiếng lộp độp khe khẽ trên những chiếc lá bản to, tiếng rầm rập chỉ vài hạt đong đưa trên mái tôn - nó làm tôi nhớ nhà, bên dưới cửa sổ cạnh giường  tôi là mái hiên che sân, mái hiên bằng tôn sắt như thế. Rồi tiếng tí tách, lích chích, mà chỉ nghe thôi cũng đủ thấy những con tôm tép từ giọt nước mắt của trời nhảy nhót trên mặt sân lát gạch đã ngả màu rêu. Tất cả như một bản hòa tấu hoàn hảo mà lúc này tôi mới nhận ra, piano, violin, cello, trống... Orchestra de la pluie.
      Có vũ điệu nào tự nhiên và ngọt ngào hơn thế, hay vì tôi quá mơ mộng đến hão huyền.
***

     Tự nhiên tôi muốn viết thế này nghĩa là (và tôi cũng nghĩ là) tôi đang "có vấn đề". Nếu dùng chữ buồn thì không phải, mạnh quá. Nếu bảo man mác thì cũng chưa hẳn, tôi thấy nó vô cớ đến ngớ ngẩn. Tôi cũng không biết tôi đang ở trạng thái nào, ừ thôi thì cứ coi như đây là một bản đối lại với tiếng hòa tấu của mưa kia, trong tôi đang hòa ca Orchestra des sentiments.
    Có là lẽ vì mưa, có lẽ là vì cô bạn bị mất xe, là vì tôi nghỉ học buổi tối, là vì tôi thấy người người vui vẻ và tôi (cảm) thấy mình cô độc. Mà lúc này 9 giờ tôi đã viết lách thế này. 

     Cuối tháng 3, đầu tháng 4 (hay kéo dài cả tháng 3) có rất nhiều việc phải làm, và cho đến giờ vẫn là hiện tại tiếp diễn. Tôi bận rộn với những việc "phải" làm, nhưng lại bỏ bê thư thả cho mình với những việc "cần" làm và cả "muốn" làm. Con người bao giờ cũng thế, những thứ bắt buộc bao giờ cũng nặng và quan trọng hơn những thứ thuộc về cá nhân.

***
      Những ngày này, những người dân Nhật đang bắt đầu tái thiết cuộc sống sau hoạn nạn, "dù sao thì trái đất vẫn quay" (Galieo Gallile) có mất mát, đau thương thì vẫn phải sống tiếp, người đã khuất sẽ chẳng quay về, nước mắt rồi cũng phải gạt đi. Đôi lúc cuộc sống phũ phàng thế đấy, dù có bất cứ điều gì xảy ra đi chăng nữa, và cuối cùng ta vẫn còn tồn tại thì ta vẫn phải "sống" phải bước tiếp. Trừ khi ta dám kết thúc, dám dừng lại ngay khoảnh khắc này. Hỏi mấy ai được dũng cảm đó - nếu không tính đến nông nổi.
Photo by Vinnette
      Có một thứ quý giá chỉ được cho duy nhất một cái, biết là quý mà chẳng biết dùng thế nào cho đỡ phí. Có ai biết để mà chỉ cách, khi mà ai cũng chỉ được cho mỗi một lần.

      Trời mưa, thèm ăn mì tôm, ăn 1 gói xào khô (gọi là xào khô chứ thực ra là đổ nước nóng vào trần rồi đổ nước đi xong mới cho gia vị), chưa thỏa mãn lại ăn thêm gói nữa, mì nóng, xì xụp. Rồi cứ như trời mưa thêm chất xúc tác ăn uống, lại lôi gói bánh oreo nhân đen ra ăn cho đã đời. Buồn cười thật, cứ như cái thùng không đáy, cái gói bánh này đúng là không có duyên nợ với bạn niềng răng rồi. Định bụng mua để khi nào đi học tối hai đưa nhai nhồm nhoàm cho sướng, thế mà lần một mình quên, lần hai mưa rồi nghỉ, lần ba bạn mắc cái số đen không đi được, khổ thân bạn. Nhắc đến lại thương rồi. 

      Cuộc đời này hình như từ "công bằng" sinh ra chỉ để làm cảnh, làm một vật trưng bày xa xỉ trong tủ kính lấp lánh của một cửa hàng hàng hiệu, để người ta cứ mãi ngắm nhìn, mãi ước ao mà chẳng bao giờ có thể chạm đến được. Có chăng cũng chỉ là ngắm nghía qua lớp kính với đôi mắt long lanh ao ước, và thực  sự chẳng biết "công bằng" -  "nó" được làm bằng chất liệu gì, sờ vào bên ngoài chắc mềm, mát, mướt...lắm nhỉ, hay nó bằng gỗ, nhìn nó mộc mạc thế kia mà, hay là đồng thau thì mới quý giá đắt tiền thế.

     Ai mà biết.
     Có "bất công" thì thừa đấy, lấy không, cho luôn đấy chứ cũng chẳng cần giảm giá.
     

***

     Có những kẻ sĩ, ở đời tự bước lên bằng đôi chân trần của mình, làm nên bằng bàn tay của mình, những muôn đời mong hái được quả ngọt, gặt được thành công. Vì...
     Ta tin vào công bằng.

     Ta đã làm, ta sẽ được.
      
     Chỉ có thứ quả bất công, là thứ quả tự rụng xuống tay người hái quả.

     Lẩn thẩn.

PS: được cho một cái máy ảnh chụp phim, nhưng là máy số, dù sao thì háo hức vẫn đủ độ để chụp choẹt cho đủ 36 kiểu fuji và chờ đợi một ngày nào đấy đi rửa và ngắm nhìn thành phẩm.
Cái cốc uống những giọt vang cuối cùng, đọng lại màu đỏ như màu "bordeaux", lấp lánh ánh đỏ đậm đến đẹp (dù biết là có màu dâu tây thì đúng hơn), chẳng muốn rửa, để ngắm mãi, mùi vẫn còn thơm. Cái nút liège thì nở to hít không khí mà lớn lên vậy.
Jours de pluie. 220311

dimanche 6 mars 2011

Món vay

    Tôi tự nghĩ, cuộc sống này chúng ta được cho vay để "sống", mỗi người sử dụng nó theo cách riêng, và rồi một ngày nào đó sẽ phải trả lại. Phải sống làm sao cho không tiếc nuối khi phải trả, sống làm sao để thấy món vay mình dùng có ích.
     Nhưng đâu phải ai biết được đầu tư bao giờ cũng có lãi, luôn có một khoản lãng phí, bỏ con cá nhỏ để bắt con cá lớn.
***
   Nói chuyện với bạn về cái chết, về những quãng thời gian của một thời tha thiết, về niềm tin... và đôi lúc cảm nhận rằng mọi thứ quá mơ hồ không ranh giới, mọi diễn tiến của cuộc sống này như một cuộn phim mà chúng tôi những người đang sống đôi khi muốn nó dừng lại. Người ta không gọi là hết phim, mà là đứt phim.
Photo by Vine
    Thèm vang. Mua một chai ĐL rẻ và nhỏ về. Nhưng phát hiện ra không có đồ mở nút. Loay hoay xoay xở cả tối vẫn không uống được, lại vẫn chưa có lúc nào đi mua được cái mở chuyên dụng. Chai vang đỏ vẫn để trưng. Tôi thèm vang. Thèm quá. Còn gì đau khổ hơn miếng ăn ngay trước mắt mà không với tới được. Chỉ cách có 0,5cm vỏ và 5cm nút liège thôi mà. Hay là đập. Cách đơn giản mà ai cũng khuyên. Google "cách mở nút rượu vang mà không có dụng cụ mở", không có cách nào tên thế cả. Rồi tôi sẽ đi mua một cái mở chai, và thế là sẽ không dừng lại lần duy nhất mua vang. Sẽ còn những chai sau này và sau này nữa, và tương lai gần tôi sẽ trở thành một con sâu rượu (hay là sâu vang). Không uống được bia, không uống được rượu nhưng lại mê vang. Kể ra cũng là một cái thú, mà giá nó là cái thú rẻ tiền hơn thì tốt. Và tôi lại đang nghĩ đến việc mua một cái ly bụng to, chân thon miệng nhỏ để nhấm cái thứ thèm này. Chẳng có lẽ...
   Hôm nay lại là chủ nhật.

              Xa xôi trong tay người lã chã hoa gạo
              Em nhập nhòe chạy trong mưa đêm
              Anh lập lòe đi tìm hoa gạo...


             Xa rồi lã chã hoa gạo
             Xa thật rồi lã chã hoa gạo. 



"...Đành rằng tháng ba vẫn thắp màu hoa gạo cũ ...
Nhưng có những điiều phải sống khác ngày xưa ."


                                   (Nỗi niềm tháng ba - Bình Nguyên Trang)
NVHN
Tháng hoa gạo.2011

dimanche 20 février 2011

Dimanche

    Chủ nhật có lẽ là những ngày êm ả nhất với tôi, hay chính tôi biến nó thành yên ả. Tối thứ bảy và một ngày chủ nhật, nó như một liệu pháp tâm lý xoa dịu tôi mỗi tuần. Tôi hân hoan, tôi háo hức dù tôi có mệt mỏi đến đâu. Tôi sẽ ngủ nướng hay xem phim vào tối thứ bảy, để sáng chủ nhật khi thức dậy, đẩy cửa sổ lắng nghe những âm thanh ngày mới và mỉm cười.
     Tôi thích buổi sáng với một tách trà hay cafe âm ấm, nong nóng, nhâm nhi và không nghĩ ngợi gì. Hoặc thoảng chợt nhận ra tôi ngồi đây mà hồn đã bay lượn nơi nào. Tôi ngẫm nghĩ vẩn vơ và lại lôi cuốn sổ nhỏ ra hí hoáy.

"On ne peut pas ne pas communiquer"
                                    par Paul Watzlawick
   Và với tôi, viết là cách tôi giao tiếp với cuộc sống này.

Photo by Vine