Affichage des articles dont le libellé est le dimanche. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est le dimanche. Afficher tous les articles

dimanche 21 août 2011

Thu

     Phòng chưa dọn, ngồi giữa ngổn ngang đồ đạc, nghe đi nghe lại Người hát tình ca và ăn bánh mặn vì chắng có gì để nấu cho vào bụng. Nhắn tin cho một nàng bảo nấu cơm tối cho ăn cùng với, thì nàng ta bận đi ăn uống đàn đúm rồi, nghĩ đi nghĩ lại chắng có ai ngoài nàng ấy nấu cho mình được. Buồn tập 1. Bài nào UL hát cũng da diết, thiết tha, nghe thích lỗ tai lắm, nhưng ghét một nỗi. Khiến mình vơ vẩn. Buồn tập 2.
     Xe chưa sửa. Cả ngày chưa có gì ăn. Sáng mai 7h học. Nhưng thật sự đây là lần đầu tiên mình xuôi ngược mà tâm thanh thản thế này. Vì sao mọi thứ mình chưa làm mà mình vẫn còn ngỗi đây viết thế này? Là ví dụ điển hình cho những lần đầu tiên ấy.
     Lần đầu tiên mình vào học sớm thế này khiến ai cũng sốc. Lần đầu tiên mình đi với tâm trạng nhẹ nhàng yên ả. Ngược xuôi là lẽ thường khi mình không có gì vướng bận, khi nó đã là một phần của mình thì sao mình phải chối bỏ. Có những thứ đơn giản nhưng khó khăn để nhận ra.

     Thấy mình phong lưu trong suy nghĩ.

***
    Lát nữa mình sẽ đem sửa đi sửa rồi, đi mua gạo, mua 2 quả trứng. Rồi mình vo gạo, rửa sạch trứng, cho tất cả vào nồi cơm điện cắm lên. Thế là có một bữa tối đủ cơm đủ món ăn kèm với nước tương. Và bật Người hát tình ca cho đến khi phát chán không dám nghe nữa trong lúc dọn phòng. Và đêm sẽ nhét tai nghe nghe cho đủ một vòng từ Nhớ mưa đến bộ bốn Bức thư tình và lại... Người hát tình ca. Rồi chìm vào giấc ngủ để sáng mai 7h đi học. 

    Cuộc sống sẽ từ từ đi về cái guồng của nó. Vẫn thế. Chỉ có mình là hơi khác ;-) Và lần này mình thích thứ khác biệt từ bên trong này. Những dự định (tránh không dùng từ kế hoạch) sẽ dần dần cần giải thích và thực thi. Tạm thế đã.

***
    Bài ca đó là tôi, sáng nay mùa thu ghé qua.
                                                                        Và tôi biết mình say. 
                                                                        Say trong bờ môi sướt mướt.


    Bài ca đó là em, thấy trong lòng da diết hơn. Tôi muốn đốt lời ca, khi tâm hồn đang cháy lên.


Nắng sau mưa gọi mùa thu tháng 8.
Taken by me.



Tôi rời thành phố này đến một thành phố khác.
Rời mùa thu vào một chiều nắng gắt sau mưa.
Với những hẹn ước quay về.

8/2011

dimanche 6 mars 2011

Món vay

    Tôi tự nghĩ, cuộc sống này chúng ta được cho vay để "sống", mỗi người sử dụng nó theo cách riêng, và rồi một ngày nào đó sẽ phải trả lại. Phải sống làm sao cho không tiếc nuối khi phải trả, sống làm sao để thấy món vay mình dùng có ích.
     Nhưng đâu phải ai biết được đầu tư bao giờ cũng có lãi, luôn có một khoản lãng phí, bỏ con cá nhỏ để bắt con cá lớn.
***
   Nói chuyện với bạn về cái chết, về những quãng thời gian của một thời tha thiết, về niềm tin... và đôi lúc cảm nhận rằng mọi thứ quá mơ hồ không ranh giới, mọi diễn tiến của cuộc sống này như một cuộn phim mà chúng tôi những người đang sống đôi khi muốn nó dừng lại. Người ta không gọi là hết phim, mà là đứt phim.
Photo by Vine
    Thèm vang. Mua một chai ĐL rẻ và nhỏ về. Nhưng phát hiện ra không có đồ mở nút. Loay hoay xoay xở cả tối vẫn không uống được, lại vẫn chưa có lúc nào đi mua được cái mở chuyên dụng. Chai vang đỏ vẫn để trưng. Tôi thèm vang. Thèm quá. Còn gì đau khổ hơn miếng ăn ngay trước mắt mà không với tới được. Chỉ cách có 0,5cm vỏ và 5cm nút liège thôi mà. Hay là đập. Cách đơn giản mà ai cũng khuyên. Google "cách mở nút rượu vang mà không có dụng cụ mở", không có cách nào tên thế cả. Rồi tôi sẽ đi mua một cái mở chai, và thế là sẽ không dừng lại lần duy nhất mua vang. Sẽ còn những chai sau này và sau này nữa, và tương lai gần tôi sẽ trở thành một con sâu rượu (hay là sâu vang). Không uống được bia, không uống được rượu nhưng lại mê vang. Kể ra cũng là một cái thú, mà giá nó là cái thú rẻ tiền hơn thì tốt. Và tôi lại đang nghĩ đến việc mua một cái ly bụng to, chân thon miệng nhỏ để nhấm cái thứ thèm này. Chẳng có lẽ...
   Hôm nay lại là chủ nhật.

              Xa xôi trong tay người lã chã hoa gạo
              Em nhập nhòe chạy trong mưa đêm
              Anh lập lòe đi tìm hoa gạo...


             Xa rồi lã chã hoa gạo
             Xa thật rồi lã chã hoa gạo. 



"...Đành rằng tháng ba vẫn thắp màu hoa gạo cũ ...
Nhưng có những điiều phải sống khác ngày xưa ."


                                   (Nỗi niềm tháng ba - Bình Nguyên Trang)
NVHN
Tháng hoa gạo.2011

samedi 26 février 2011

Week-fin

Photo internet
     Học cách "việc hôm nay không để đến ngày mai" kể ra cũng khó thật. Ví dụ như việc muốn đi ngủ nhưng vì đang học theo cách này nên phải cố gắng viết vài dòng. Nhưng cái chính là cảm xúc đã tuột đi đâu mất và viết theo kiểu cho xong nhiệm vụ này cũng chẳng hay ho gì
***
     Mai đã là chủ nhật rồi (chính xác thì là "hôm nay đã chủ nhật rồi"), tôi có dự định dậy sớm (hơn mọi ngày) và đồng hồ sẽ hẹn 8 giờ, à không, vì hôm nay đi ngủ sớm nên sẽ hẹn 7 rưỡi, 7 giờ 45 và 8 giờ,  và như thế... 8 giờ hơn bò dậy là vừa. Ngày mai sẽ có hẹn pha cà phê "le filtre" - chính là cà phê phin lọc. Cả tuần  chỉ có thể uống cà phê gói, dự định sáng chủ nhật mới đem phin mẹ cho ra dùng, chà, nghĩ đến đã thấy háo hức: bữa sáng với bánh butter waffle giòn ngọt đậm kèm với tách cà phê đen trong chiếc tách rộng miệng với men nâu xám rất thô mà mượt, rồi vài giai điệu nhẩn nha... Trời ơi! Còn gì hạnh phúc hơn thế!!! Rồi thì xem sách học english, chuẩn bị bài cho tuần tới, chép bài lexique đã 2 tuần rồi... (cái cặp yêu dấu mẹ mới mua cho đã cho bạn mượn đi chu du Đà Nẵng, tưởng mai về, ai ngờ thứ 3 mới gặp lại được nó, nhớ quá!). Hôm nay nhà thầy có tiệc tùng ồn ào nên không gọi về cho bố mẹ được, mai sẽ gọi.
     Hèm, mọi khi sẽ lên google một cái xem mai sẽ ăn gì, nghe xa xỉ phẩm quá chứ thực ra là lên xem dự định thích món gì thì xem cách nấu và thực phẩm nào tốt cho sức khỏe (từ sau khi bị ốm "liệt giường" 1 tuần tôi mới có thói quen này, mới biết quý sức khỏe của mình lạ kỳ), nhưng bây giờ thì đang băn khoăn xem mai khui nốt hộp cá hay tiếp tục ăn chay (tôi đang có ý định ăn chay trường, nhưng thực sự nó không hề đơn giản như tôi nghĩ, điều may mắn mà tôi hạnh phúc khi phát hiện ra có một loại ăn chay trường được phép ăn trứng, và có lẽ tôi sẽ đi tìm xem có loại nào ăn kèm được cả cá không?!). 
     ***
     Khi ta im lặng với cuộc sống, không có nghĩa là cuộc sống im lặng với ta. "Nó" sẽ tìm cách để khiến ta đối thoại. Đôi lúc tôi nhận ra dù tôi có cắt đứt hẳn sợi dây nối với cuộc sống này, và "sống chỉ dừng ở mức tồn tại" mà thôi. Thì cuộc sống vẫn luôn có cách này hay cách khác chạm vào tôi. Và khiến tôi giật mình.



     Ngày mai là chủ nhật...
     Đi ngủ nhanh nhanh mai còn dậy sớm.
N. V. H. N
Xuân 2011

dimanche 20 février 2011

Dimanche

    Chủ nhật có lẽ là những ngày êm ả nhất với tôi, hay chính tôi biến nó thành yên ả. Tối thứ bảy và một ngày chủ nhật, nó như một liệu pháp tâm lý xoa dịu tôi mỗi tuần. Tôi hân hoan, tôi háo hức dù tôi có mệt mỏi đến đâu. Tôi sẽ ngủ nướng hay xem phim vào tối thứ bảy, để sáng chủ nhật khi thức dậy, đẩy cửa sổ lắng nghe những âm thanh ngày mới và mỉm cười.
     Tôi thích buổi sáng với một tách trà hay cafe âm ấm, nong nóng, nhâm nhi và không nghĩ ngợi gì. Hoặc thoảng chợt nhận ra tôi ngồi đây mà hồn đã bay lượn nơi nào. Tôi ngẫm nghĩ vẩn vơ và lại lôi cuốn sổ nhỏ ra hí hoáy.

"On ne peut pas ne pas communiquer"
                                    par Paul Watzlawick
   Và với tôi, viết là cách tôi giao tiếp với cuộc sống này.

Photo by Vine