Affichage des articles dont le libellé est le sentiment. Afficher tous les articles
Affichage des articles dont le libellé est le sentiment. Afficher tous les articles

samedi 22 juin 2013

Here I am *

* Tựa đặt theo tên bài hát đang phát.

Thèm viết lách, rất thèm. Sáng qua mưa nắng thất thường, lôi sổ bút ra viết được vài dòng, nhìn chữ biết tâm trạng không ổn buông bút bỏ đó. Lướt đọc feedly mới import từ google reader sắp ngỏm một folder mới lập tên Vietnamese young, những dòng nhật ký lãng đãng của rất nhiều người trẻ, mà đã phần là người mê đọc thích viết lại làm mình muốn viết gì đó. Trong cuốn nhật ký, trang gần đây nhất có một dòng mình viết: Có lẽ mình không phải đang sống, mà mình đang đọc cuộc đời này. Đọc một cách chậm rãi dù khó hiểu.
Nửa năm, mà không một năm trời không viết lách gì. Đôi lúc thật đáng sợ, muốn tìm dấu vết của một năm qua, ký ức không lưu giữ lật giở những cuốn sổ trắng tinh, đến đời sống xã hội ảo cũng không một dòng đánh dấu. Bàng hoàng không hiểu ai đã xé một chương trang đời mình hay thực ra mình ngủ vùi một năm qua giờ mới tỉnh dậy.
Đã tròn một tháng từ ngày chính thức bỏ việc, "thoát được đống cứt" như lời bạn và mình vẫn nói. Đúng vậy, không phải là bỏ mà còn là thoát, nhìn playlist nhạc của những ngày tháng đó bài hay nghe nhất là Runaway, nhẹ nhõm cảm ơn bản thân đã quyết định làm điều đó. Những ngày này một tháng trước mình đang hân hoan đón chờ một giai đoạn mới của cuộc đời, mở đầu bằng đóa hồng vàng bạn mua về chào mừng ngày mình nghỉ việc. Và đóa hồng đó vì những ngày nắng chói chang nhiệt độ không bao giờ dưới 35 mà tàn lụi khi chưa một nụ nào kịp nở. Đến giờ thì mình nhận ra có lẽ đó là những dấu hiệu báo cho một tháng tiếp theo trong tàn lụi của đời mình. Đã một tháng trôi qua - mình - chính thức được gọi là thất nghiệp, vô công rồi nghề. Lẽ ra nếu được viết 1 tuần trước thì chính xác hơn chút nữa bởi tuần này mình đã đi học d.b2. Đó là thứ duy nhất mình làm được sau một tháng?

Những ngày nghỉ ở nhà, nhẹ nhõm. Sáng ngủ nướng dậy thong thả ăn sáng uống cà phê rồi nhẩn nha đọc sách nghe nhạc lâu lâu hứng chí xem the voice uk gần trọn. Đem những cuốn sách ngâm 2 - 3 năm trời mà số kẹp đánh dấu sách của mình giờ cũng không đủ nữa ra găm nhấm tiếp. Và vừa vác thêm một đống nữa về khi mà lương của tháng làm cũ thằng boss vẫn chưa trả đủ, đúng là cứt, cứt thật mà.

* * *
Hai hôm nay tình cờ xem một phim HQ trên ti vi, hai cô gái lần mò lên mạng xem online vietsub 4 tập một đêm và giờ thì đang nghe soundtracks phim. Và mình tweet một stt đêm qua (tài khoản twitter này cũng như nơi này, mình nói mình nghe) "Back to Teenland, two young lady, is it good? Cool." kèm bức ảnh giá sách trong phòng. Căn phòng của một phần tuổi trẻ này sẽ là nơi lưu dấu chúng ta. Lần nào cũng vậy, xem phim hàn luôn làm mình cảm thấy trẻ lại như tuổi 18, đầy sức sống và mộng mơ. Đến mức khi gõ đến những dòng này mắt mình có nước. Mình nhớ mình của tuổi 18 đó quá, những tháng năm nhựa sống chảy rần rật qua từng mạch máu, khi bầu trời xanh ngắt trên đầu và đất nở hoa rực rỡ trước mắt. Mình và Ha rú lên cười mỗi đoạn tâm đắc và quay sang nhìn nhau bởi cả hai đều có cảm giác ấy. Welcome to Teenland! Các cô gái trẻ mặt mịn tóc hất cao hở trán nói cười của những năm tháng nào đó, có xa xôi đến thế? Mình bỗng muốn xóa sạch số phim âu-mỹ trong máy, những thước phim cũ kỹ luôn khiến mình thoải mái trầm mặc và cảm xúc dâng tràn bởi độ tuổi này. Mình muốn vứt hết chỉ để níu giữ những cảm giác trẻ trung - ảo giác - này?
Những bộ drama Hàn luôn có giá trị trong lòng những người yêu mến nó. Mình không phải người mê mẩn hâm mộ nhưng là một trong rất nheieuf người chịu ảnh hưởng bởi tinh thần mà drama Hàn mang lại. Mình thích điều đó, chẳng phải ngại ngùng bởi cảm thấy mình rẻ đi một nửa vì thích một thứ gì đó của HQ. Những bộ phim Hàn đến với mình rất tình cờ và thường đê lại một dấu ấn giai đoạn trong đời mình. Bộ drama Hàn duy nhất mình xem trọn bộ (trong 1 tuần thì phải) là Iris đầu tiên, đến Cs nơi mình gặp rất nhiều con người thú vị mình cũng chỉ xem được tầm gần 10 tập, hy vọng thế. Và trường hợp gần nhất là hơn 1 năm trước, Scent of a woman xem được tới tập 8. Không khí và tinh thần của bộ phim này làm mình ăn ngon và học tốt, thấy mình hoàn thành được việc gì đó mỗi ngày, nhưng cũng k kết thúc. Và drama SG này mình nghĩ là mình sẽ xem hết, vì sao, đang rảnh và có Ha xem cùng. Bộ phim lần này cũng vậy 2 cô gái trong phim làm mình và Ha nhìn nhau cười rũ rưỡi bởi hoàn cảnh  và một số đoạn giống 2 đứa quá. Đơn giản vậy đấy, SG này sẽ giữ một phần giá trị tuổi trẻ những tháng năm bên nhau của mình và Ha, và đơn giản nhờ SG mà mình viết được những dòng nay sau hơn 1 năm không viết lách gì. Vậy thôi.

Nhân vật nam chính trong bộ phim này, vì được xây dựng mô típ có học thức, bất kỳ cảnh rảnh rỗi nào anh ta cũng đọc. Đọc sách sưởi nắng ở hiên nhà, đọc tiểu thuyết tối trên ghế sô pha, đọc thơ lãng mạn trong phòng làm việc, đọc tạp chí khi đứng đợi xe... không bao giờ có cảnh cắm cúi vào các thể thoại sờ-mát hay sờ-tu-pít phôn hay pát nào cả. Mình là người hay để ý những tiểu tiết có ý nghĩa riêng với mình.
Còn mình, hôm nay khi đọc một vài dòng về Nhân mã và nhóm máu AB. Trong khi Nm là kẻ lạc quan yêu đời nói nhiều cười nhiều thì AB đặc trưng với kiểu trầm tính yên ắng không nói những thứ quái đản đang chứa trong đầu ra. Mâu thuẫn chung trong một con người. Là Nm điển hình, bạn bè mình kêu không phải, mà chúng đâu biết mình còn là AB, có lẽ phải cho chúng biết thôi.

Mình nghĩ, ừm vậy đấy, có lẽ là cứ chăm đọc thôi. Để đi đâu ít nhất không biết nói gì còn có vốn mà nói chuyện.

Trời chuẩn bị mưa, hy vọng sẽ mưa to, mưa xối xả (xin lỗi người đi đường), bởi những cơn mưa luôn làm tâm trạng mình ổn định hơn, chính xác rằng tốt hơn. Nếu nhiệt kế thời tiết chính là tâm trạng mình thì những ngày nắng kéo dài chính là vẫn đề của mình. Cần phải lên xuống, đừng thẳng căng mãi như vậy, khó ở và u mê.

tháng 6, mưa.

lundi 3 septembre 2012

Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi

Thấy cô đơn.
Một thứ hương thoang thoảng phảng phất, đến khi mình nhận ra và gọi tên. Cô đơn. Khiến mình váng vất, u uẩn như say. Và nghĩ đến câu thơ kia. Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi.
Mình đang đứng ở mê cung suy nghĩ, đắn đo, quyết định. Nghe Chuyện mưa với từng nốt nhạc thánh thót và chợt nghe rì rào tiếng mưa vội trên mái hiên nhà. Lòng thảng thốt như nước mắt chực rơi. Sau những ngày này là những ngày tháng "khác". Sẽ lăn tròn theo guồng quay cơm áo, những trăn trở không biết mình rồi sẽ đi tới đâu thường trực.

Bóng nắng vẫn đổ đầy, tháng 8 năm 2012
Có lẽ mình đem lòng yêu tháng 8?, mỗi tháng 8 qua. 

Riêng chung mùa hạ

Có phải hạ về khô nước mắt cho em
Cơn mưa cuối bước qua thềm không nói
Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi
Phiêu du theo gió thổi giao mùa

Có phải hạ về lau nốt những dây dưa
Còn buốt lạnh hơn mưa chiều HÀ Nội
Nắng thì chẳng bao giờ thôi nông nổi
Cháy cạn mình không thể tới đêm thâu

Thương con ve chưa nở đã sầu
Phượng chết xác vẫn nguyên màu nhức nhối
Em đày đoạ cả đời không tìm nổi
Một chàng trai nào dám chết bởi tình yêu

Nên buông cô đơn lang bạt với muôn chiều
Nên gửi cuộc tình theo trăng và theo gió
Nên bình thản trước mọi lời bỏ ngỏ
Nên dẫu nồng nàn hạ có cũng như không


(Đinh Thu Hiền)

dimanche 23 octobre 2011

Nhàn

     Nhàn cư.
     Đang không muốn làm gì, không muốn ăn gì, không muốn xem gì... và chính xác là không BIẾT làm gì bây giờ đây. Tất nhiên không nhắc chuyện học ở đây.
     Hay thật. Mới hôm qua hôm kia còn cong mông lên vì hạn, thì nay lại "nhàn" đến độ này. Sướng ghê, chẳng muốn/biết/phải làm gì nên là cứ thong thả, tha thẩn như gà trong sân cả ngày. Nói là nhàn không có gì xem, chơi, làm cũng chẳng phải. Nhưng cơ bản đây là phạm trù phụ thuộc hứng thú, khi mà không có hứng cho bất kỳ việc gì, thì việc gì cũng xếp vào dạng PHẢI làm cả. Có cái gì nhàn nhất bây giờ? Là gọi cho mẹ buôn, nhưng vướng phải vấn đề là HẾT cả chuyện buôn rồi, ngày nào cũng 30p thì dưa nào chín cho kịp. Mới có 6 giờ 10p mới sợ chứ, nếu nhàn tản và không có ai ở nhà thế này thì có khi sẽ đi mày mò nấu cái gì ăn. Nhưng mặc dù đang có dấu hiệu đói rồi mà muốn ăn thì phải đi chợ, giờ chỉ còn bưởi với phở gói. Đấy, cái chính vẫn là hứng ăn chưa cao đến độ lặn lội ra chợ cách đây "tận" 100m được. Khổ đủ đường.
LTJ film

   Đây là chân lý cuộc đời. Xem phim tâm đắc mỗi câu này.

   Giờ có ai thực hiện chân lý này... cho mình thì tốt.
   Chẳng làm thế nào tải được bài Verona lên.

jeudi 20 octobre 2011

Lạc mất mùa thu

     Bây giờ là 9g 20 phút sáng, giờ đúng đấy không phải chạy nhanh đâu. Nay nghỉ 2 tiết sau chiều mai học bù. Ta thật là thiên tài dự đoán, tố chất đầy mình. Biết ngay là hors de sujet mà (ngày từ khi làm chính mình đã nhận ra thì tất nhiên người khác cũng nhận ra - nói gì đến cô giáo, trong chăn mới biết chăn có rận. Hơn nữa còn dám "lừa tình" cô nữa, cái này thì cô không nói em không biết đâu) và giờ a lại đang ăn xôi lạc đây.
     Tự hứa là lần sau em sẽ mua xôi ngô cho chị, nhìn chị ấy lủi thủi một góc mình quên mất.
     Ngồi gác chân lên ghế, nhồm nhoàm xôi lạc lướt net và thấy các bạn NỮ tâm sự về 20/10 của các bạn. Ngày qua của a à, ô hố hố. Viết đến đây lại chẳng muốn viết nữa, đang định tường thuật lại một ngày. Thôi nói chung tóm gọn trong câu mình chẳng nhớ hôm nay nó là cái ngày gì kể cả khi có mấy cái tin nhắn sờ pam chúc mừng của mấy thằng bạn, cho đến khi có nàng và mẹ hỏi "Hôm nay thế nào?". Câu hỏi tưởng chừng vô cùng đơn giản mà mình ớ ra, ờ thế hôm nay nó "thế nào" và nhất định phải thế nào?! Không quan tâm tí teo nào, cơ bản chắc cũng vì cong đít chạy kịp tiến độ. (Sáng nay bị dập cho tơi tả)
     Nãy tí bốc đồng lên mua con điều khiển điều hòa 200k về rồi. Cười không ngậm mồm lại được.
     Cái kiểu ngủ cắt khúc xong giờ lúc nào cũng muốn ngủ, kiếm cớ không ngủ đủ đề ngủ. Giờ ăn xôi xong, đi ngủ "sớm" tầm 12 giờ dậy ngồi chơi bởi "hoặc" làm bài anh chiều lại  chinh chiến đến tối. Xong chiều mai lại còn 4 tiết nữa. Tuần này dài phết đấy.

     Mấy hôm nay ăn uống tạm bợ, 2 ngày/tắm, phòng ốc lộn xộn. Chẳng biết khi nào mới lại hết cảm giác cong mông này. Chắc sắp hết rồi.
    Sớm nay lúc 6g mưa chợt rầm rầm trên mái và chợt nghĩ, sau này sẽ rất nhớ những ngày này. Những ngày sáng dậy sắp xếp quần áo mặc đầu tiên là áo mưa, những sớm ngủ phấp phỏng đợi 1 tin nhắn 1 cuộc gọi báo nghỉ học. Sẽ rất nhớ khi lừng chừng giữa đi học và nghỉ, vì sau này đi làm rồi nghỉ là TRỪ lương, TRỪ lương, câu bùa chú niệm không dứt được. Có lẽ cũng vì bức ảnh của mấy anh chị k4 khiến mình nghĩ ngợi.
       Ừ thì ngày qua rất vội, ngày trôi rất nhạt, nhưng rồi sẽ có lúc mong được nhạt mà không được.
       *
        Nhìn thấy tag la lettre, làm sao có thể bỏ không viết TV chứ?
        Làm cái test của suisse, các đồng chí bảo mày thi B2 đi! Anh lo, anh sợ, anh xót tiền lắm. Tóm lại anh hèn :-(
        Đúng là Nhân mã, tức thì cao trào, mà qua  thì cũng nhanh.
       Đọc mấy cái exp của pdoct rồi đi ngủ.
        *
        Định hẹn giờ pót bài này thử phát mà biết hẹn, dạo này ngu công nghệ quá, không còn hăm hở hối hả như hồi còn trẻ cái gì cũng dòm ngó sờ mó được nữa.

vendredi 14 octobre 2011

Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ

    Buổi trưa, mưa rì rào, bật nhạc êm êm rồi nằm nhìn ra cái cửa sổ sáng dán đầy giấy nhớ đủ màu. Kê đầu lên cái gối ôm cao và nằm đọc sách, lim dim ngủ rồi sẽ choàng tỉnh giấc.
    Đã thế hôm nay lại có xôi lạc.
    Perfect.
    Giá mà chẳng có cái thứ phải lo nghĩ nào quẩn quanh đây nhỉ!

Because of you - Lần đầu làm tạc (tag)

Luật chơi:
1. Đặt máy nghe nhạc/chương trình nghe nhạc của bạn ở chế độ Ngẫu nhiên (shuffle).
2. Với mỗi câu hỏi, ấn next song để biết câu trả lời.
3. Bắt buộc phải viết tên bài hát dù nó ngu si như thế nào đi nữa so với câu hỏi.
4. Tag thêm 20 nạn nhân

1. Nếu ai đó nhận xét rằng "Bạn rất ổn!" bạn sẽ nói?
Khúc hát chim trời – HAT (?) - Kiểu huýt sáo tỉnh bơ à?!)

2. Bạn sẽ tự giới thiệu như thế nào về bản thân?
Sur mes gardes – J.Jonathan (Làm gì đến nỗi mà =)))

3. Bạn thích điều gì ở 1 chàng trai/cô gái?
Đợi em – Tấn minh (:)))

4. Hôm nay bạn cảm thấy như thế nào?
I believe – Nikki Yanofsky (có thể)

5. Mục đích sống của bạn?
The touch of love - Kevin Kern (cũng có thể)

6. Phương châm của bạn?
Coming home – Diddy ft Sky (:)) :)))

7. Bạn bè nghĩ gì về bạn?
Thư cho em – HAT (cũng được)

8. Bố mẹ bạn nghĩ gì về bạn?
Mong anh về - PL (=)) duyệt!)

9. Dạo này bạn hay nghĩ đến chuyện gì??
Tiến thoái lưỡng nan – 5DK (được đấy =)))

10. 2+2 = ...?
Hãy để chúng ta đưa nhau về trong thương nhớ - NPV (?!)

11. Bạn nghĩ gì về người bạn thân nhất của mình
La meme histoire – Fiest (<3)

12. Câu chuyện cuộc đời của bạn?
Tình yêu tôi hát – Nghi Văn, Đăng Khôi (Hát mãi không thôi :)))

13. Khi lớn lên bạn muốn làm gì ?
Lời nhắn số 4 – HAT (phát thanh viên à =)))

14. Bạn nghĩ gì khi nhìn thấy người mà bạn thích?
Những khung trời khác – Nguyên Thảo (Cái này hay đấy!)

15. Bạn sẽ nhảy trên nền nhạc gì trong lễ cưới?
I believe I can fly – Kenny G (duyệt, nhưng vấn đề phải xem có cưới không đã!:)))

16. Trong đám ma của bạn người ta sẽ chơi bài nhạc?
Ne m’en veux pas – Jonathan Cerrada (Được đấy :)))

17. Sở thích của bạn?
Canon in D (?!)

18. Bí mật lớn nhất của bạn?
By my side – David Choi (Cũng có thể lắm. Muốn biết thì chắc phải By my side :)))

19. Nỗi sợ lớn nhất của bạn?
True love (inst) – SENS (Thế cơ đấy, sợ đến tận giờ cơ mà :)))

20. Điều bạn muốn ngay lúc này?
I’m in love – Narsha (=)) Mâu thuẫn câu trên quá nhỉ :)) Không phải là bây giờ!)

21. Bạn nghĩ gì về những người bạn của mình?
La valse d’Amelie (Piano ver) (Hay đấy!)

22. Nếu bạn có nuôi một con lợn, tên nó sẽ là?
Le jardin – K.Kern (Được đấy, k quá dài :)))

23. Bộ phim yêu thích?
My home town – Kotaro Oshio (Riêng câu này hỏi hơi bị ngu?! Đổi thành bài hát yêu thích thì đúng trong trường hợp này)

24. Hành động điên nhất từng làm?
Octobre – Francis Cabrel (K liên quan lắm!)

25. Tên note sẽ là?
Because of you (Inst) - (OST CS) (Cũng hay!)


Buồn tình, thấy cái này của một bạn trên fb cũng cóp về làm thử cho vui. Mấy câu đúng phết. Thôi giờ thì đi ngủ, nhất định ngủ, bảo ngủ từ 10 giờ mà bây giờ là 12 giờ ba mươi phút rồi. zzz


Lại vừa bắt đầu mưa. Bản giao hưởng ru ngủ khá ổn đấy.


Hôm nay là thứ 6.

mardi 11 octobre 2011

Une journée

La classe où quelqu'un a travaillé
Le sujet dont quelqu'un a parlé
Le stylo que quelqu'un a cherché
Les lunettes que quelqu'un a porteés
Le livre que quelqu'un a écrit
La voiture que quelqu'un a conduite
La forêt où quelqu'un est passé
La chanson que quelqu'un a écouteé
Les fleurs que quelqu'un a achetées
La maison où quelqu'un est rentré.
(2009)

***

     Đang học, tìm nháp, dọn dẹp đống giấy tờ cũ lấy được đống nháp và cuối cùng ngồi gõ bài thơ này (khi đang học!!!). Bài thơ... của tôi đấy, năm 2 đại học cô giáo cho đọc một bài thơ của tác giả (nào đấy, không nhớ tên nên không google được) với cấu trúc hoàn toàn như trên nhưng với câu kết thúc tôi vẫn nhớ là có từ "se sucider" bi thảm và nặng nề. Sau đó cô yêu cầu cả lớp mỗi người làm một "bài thơ" nộp cho cô, bài trên tôi làm chữa 2 lỗi ngữ pháp. Nhìn lại bài thơ này, thấy có chút vui vẻ và đã biết mong chờ nhớ nhung từ thời ấy rồi.

Đánh dấu vào đây.

lundi 10 octobre 2011

(Không biết tên gì đâu)

    Đọc lại một bài viết trong này  và thấy hay ho. Lại bắt tay gõ lạch tạch, cái chính mò vào đây là vì... nhìn cái ảnh đầu trang đẹp quá (tự sướng). Ngày nay lại thấy như ngày nghỉ (thì đúng là đang "tự" nghỉ còn gì). Mưa. Rầm rập trên mái tôn. Rào rào róc rách trên mặt sân. Lộp độp trên lá (riêng thứ tiếng này cứ làm tôi nghĩ nó đang gõ lên lá chuối dù không phải, và hơn hết là  cảm giác như đang ở nhà ông bà ngoại - nói đến đây đã thấy hiện ra cái sân với bưởi nhãn chanh xanh mát rồi).
     Lại phải nói câu cũ, không biết nước ở đâu mà đổ xuống xứ sở này lắm thế? Lần đầu thốt ra câu này cũng vào thời điểm này cách đây 4 năm. Nhanh thật. 4 năm, ngỡ ngày nào còn chẳng dám nghĩ đến những ngày phía trước, nay được tản mát mà nghĩ về những ngày đã qua. Dù gì cũng là một phần đời, một phần ký ức, may mắn rằng dù có vui hay có buồn thì cũng là có dấu ấn để nghĩ lại, sợ nhất rằng nhạt màu đến độ vô hình. 
     Carpe diem. Học lâu rồi mà nay nhìn lại mới nhớ ra. À thế, carpe diem!

     Loanh quanh, lang thang net niếc mất cả buổi sáng, sắp chính ngọ rồi. Cái hay/dở của trời mưa rõ sụt sùi là không có khái niệm thời gian, 3g chiều ngủ dậy lơ tơ mơ có thể tưởng đây là buổi sáng. Không có khái niệm thời gian cũng đồng nghĩa thời gian qua bay biến rồi mà cứ ngồi đấy ngỡ sớm sủa. Tóm lại, đói và không có gì ăn và không có ý định đi ra ngoài (dù rằng cái chợ cách khoảng 50m đi về bên tay trái và rằng hàng bán đồ gói đồ hộp cách 50m đi về bên tay phải).

***

Cuộc đời đưa đường dẫn lối lại quay về giấc mơ thưở ban đầu.

Vừa eyes relax, hay phết, học được thói kiên nhẫn và chờ đợi trong khi cho mắt nghỉ ngơi.

Đi "ăn" sữa. Đấy là lý do vì sao mua sữa mẹ ạ. Ha ha.

jeudi 1 septembre 2011

Vừa chớm tháng tựu trường

   Trời ơi, nóng, nóng, nóng... ... ... gào thét hàng ngàn lần. Đi từ những cơn mưa giông tháng 7, chào tháng 8 và sang tới tháng 9 này đến hôm nay muốn ngất ra mất. Phải đóng bớt cửa lại cho nắng đỡ hắt vào nhà thêm nóng. Chẳng trách người lúc nào cũng háo như cây hạn, thèm nước kinh khủng. Uống bao nhiêu mà miệng vẫn khô khốc.

    Vẫn chưa vào năm học, mấy hôm nay muốn học bài chăm chỉ tí mà ngày nào nắng nôi điên dại thế này, làm gì cũng mệt mỏi cũng muốn lười được. :-( Nóng quá, oi khô rát. Cái thứ nắng nóng này. Lại đang muốn dấn thân vào một con đường mới, mới chỉ chớm đặt chân vào lại làm người ta chùn bước thế này.
     Nóng ggg. Khô khốc.
     :-(

      Sang tuần thôi là bắt đầu vào năm học, tín chỉ còn vài môn muốn học cái thiện mà chưa có lịch đăng ký, bài thu hoạch 5/9 nộp chưa làm, các môn học thì toàn môn khoai mà kỳ này muốn (hay phải!) 8,0 để còn vớt gì thì vớt (lại sợ cái câu nói trước bước không qua nó vận vào người quá!), cuối năm thi cái B eng, muốn chăm học tiếp cái esp nữa... Cái gì cũng muốn. Chỉ mỗi tội lười.

***

Des milliers d'étoiles dans le ciel,                                  
Des milliers d'oiseaux dans les arbres,
Des milliers de fleurs au jardin,
Des milliers d'abeilles sur les fleurs
Des milliers de coquillages sur les plages,
Des milliers de poissons dans les mers,
Et seulement, seulement, une mère.
                                                          @André Bay 

        Mẹ nào cũng thương con. Cái lời hẹn 6 tháng của mẹ cũng khiến con nhẹ nhõm phần nào. Vì thực tình con cũng muốn ở bên mẹ lắm.


Ngày đầu tháng 9. 2011 (Nóng chết người, chết cả trâu, cả bò ấy chứ >"<)

jeudi 18 août 2011

Ôi cô gái, em tìm ai trong nỗi nhớ không màu?

        Muốn viết cho những ngày qua không vội này, dù bận bịu dù gấp gáp với những thứ chỉ có tên là "chơi", những những điều lần đầu tôi làm, những cảm xúc lần đầu gặp, khiến tôi muốn lưu giữ. Loanh quanh mỗi khi có hứng lại làm một vòng net mới quay sang viết thì cảm xúc đã bay đâu hết.

        Càng ngày tôi càng nhận ra cái câu "người trẻ nghiện thứ có tên cảm xúc" đúng với tôi, tôi luôn cần một thứ cảm xúc để giúp bản thân tồn tại. Như tôi đã nói với một cô gái đêm qua: Tôi là người sống bằng cảm giác nhớ thương, nên tôi nuôi dưỡng nó. Và với những cảm xúc hỗn loạn của ngày hôm qua khi nó tình cờ trỗi dậy, tôi thấy phát rồ với chính mình, với thứ cảm xúc chính tôi không kiềm chế được, không nắm giữ được.
       Đang nghĩ nên xuống rót nốt chỗ vang còn lại lên uống.
     
      Những ngày vừa qua, tôi sống hừng hực, cháy như một ngọn lửa, hết mình gặp gỡ, giao tiếp, hò hẹn... Và chính tôi  cũng giật mình vì... sợ. Tôi chợt nghĩ, sau đó, tôi sẽ thế nào? Tại sao tôi lại cháy thế này? Bỗng nhiên cháy hừng hực thì sau đó sẽ là gì? Tôi sợ. Một ngọn lửa sau khi cháy sẽ là tàn tro.

      Vụn vặt của những cảm xúc. Tôi tự khiến mình nhớ thương dằn vặt, tôi tránh nhìn một cái nick online, một cái tên rất thân quen, một con người tôi biết quá rõ. Mà giờ đây tôi sợ, chỉ vì những ảo giác - mà có phải là ảo giác do chính tôi gây ra vì cơn nghiện cảm xúc của mình. Bao nhiêu cho đủ, bao lâu cho vừa. Tôi không có một người cho riêng mình nên tôi tìm kiếm nhớ thương ở mọi nơi, ấp ủ từ mọi người. Tôi nuôi dưỡng chăm nom "nó" như một con chó con, để nó quẩn quanh bên tôi. Và tôi nhận ra, là cá nhân - là tôi đang nuôi tôi sống.

        Tôi đang đợi quay về với guồng quay cuộc sống để tôi không còn những thứ cảm xúc hỗn loạn này. Hôm nay, là lần đầu tiên sau rất nhiều lần tôi thấy mình nhẹ nhõm trước con đường sắp đi. Tôi chưa có được cảm giác này, phải thừa nhận như vậy, và tôi cũng nhận ra tôi quan trọng hóa vấn đề. Tôi nhấn chìm tôi trong lo lắng, hồi hộp không yên, nhưng tất nhiên những điều giữ cho riêng mình nên chẳng có ai vỗ vai tôi nói rằng thoải mái lên, ổn cả mà. Một điều vô cùng đơn giản mà rồi chính tôi lại tự nhận ra cho mình. Tự cười với mình mãn nguyện.

        Và tôi hát thầm.

         Mai em ra đi em phải thật vui lên nhé!

mardi 9 août 2011

Tự vấn (sai dấu là nguy hiểm đấy)

          Phù, cuối cùng cũng vào lại được, chiều này vào đây lải nhải một mình thì thấy bị chặn kêu IP I Piếc gì đấy, may mà giờ lại bình thường cân đường hộp sữa.
          À cũng chẳng có gì to tát, chỉ vào để nói mấy câu này cho khỏi quên thôi.

1. Mắc bệnh sợ một mình sau một thời gian nhiều mình. Hậu quả của giai đoạn đối thoại cao để phục hồi và trùng tu khả năng giao tiếp vốn có. Độc thoại với bản thân rằng, ân tình đã trao là khó dứt, biết thế nên đừng có trao. Nói là một chuyện, trái tim và khối óc xưa nay vốn vẫn bị coi là hai cơ quan phụ trách hai phạm trù mà người ta có thể gọi là đối nghịch trong một vấn đề chung nào đó. Và bản thân con người thường lấy trí óc để cố gắng điều khiển trái tim. Như hai con đường đứng mãi cứ phân vân bước về phía muốn hay phía nên.
    Kéo theo đó là: ở một mình thấy cô đơn, mà ở ngay giữa nhiều người vẫn thấy cô đơn. Cảm giác bứt rứt, bức bối khó chịu, ngay cả khi nằm một mình giữa căn nhà nhiều người qua lại chuyện trò. Căm ghét cái thứ cảm giác vô lý này.

2. Nghĩ mãi về một chuyện đã qua, một người đã làm một điều khiến mình khó quên. Khó quên là đương nhiên với những gì đã xảy ra, nhưng thật sự muốn cảm thấy bình thường là hơi khó mặc dù đã cố gắng, đã thể hiện là không có gì xảy ra. Nhưng bản thân thì vẫn nghĩ ngợi. Chỉ là nhạt là phai, biết thế nhưng vẫn khó chịu khi đi nơi này, nhìn thứ kia lại thấy đầu mình nghĩ đến từ bao giờ rồi, lại tự đập vào đầu mình một cái rằng vớ vẩn. Vấn đề ở chỗ là giữa mình và người này chả có thứ tình cảm nam nữ nào người ta hay có. Thế mới đáng nói. Thà thích đã đành.

3. Nói một mình không ai nghe, còn hơn nói giữa đông người mà không ai nghe.

    Chốn này và vài chốn khác thú vị là ở chỗ đấy.

* * *
    Tối nay cà phê trứng Giảng ở Yên Phụ, cuối cùng cũng được cà phê trứng. Chả khác gì kem trứng mẹ làm hồi bé pha với cà phê thôi. Nói chung là có cái để khoe là đã thử, tỏ ra là đã từng chơi tí.
À thế thì cũng phải khoe thêm là có hai con bé mặc áo đôi màu đen dù không hẹn trước ôm bỏng ngô và cốc Nestea chạy 3 tầng rạp QG đánh rơi bỏng ngô như Mỵ Châu rắc lông ngỗng vào lúc 10h sáng nay. Xem phim muộn 15p và cũng chẳng phải vào rạp vì phim mà vì... nhau. Phim bình thường, có nhau là chính. Chẹp.

Chuyện phố chuyện đêm, chuyện những ngày qua không vội.
Taken by me.

   
    Cực ghét cái cảm giác là người ở lại.
    Cực căm ghét cảm giác chia tay chia chân.


  Tháng 7, tháng 8, tháng của những cơn mưa bất chợt, nắng tức thì.

mardi 10 mai 2011

Someone

    Vừa lượn lờ fb và thấy những câu nói, những lời than vãn, những câu kêu gào...
    Của những cô gái của tôi.
 
    Lâu lắm rồi không khóc. Nước mắt đang khẽ khàng chảy trong bài hát Someone like you của Adele. Tôi cảm giác muốn khóc, muốn gào to, cảm giác bức bối ức chế.
     Khóc không phải vì bản thân mình, tôi khóc vì nỗi đau của những người khác. Ôi những cô gái của tôi. Tôi lại vừa nhận đc 1 tin nhắn của một cô gái rằng: Cô ấy đang đau, đau lắm, cô ấy không biết làm gì cả. Thời gian gần đây những cô gái của tôi đều đang có vấn đề rắc rối. Và tôi may mắn khi là điểm tựa khi là nơi trút bỏ muộn phiền của họ, tôi hạnh phúc khi được là nơi họ tìm đến khi buồn đau, là bờ vai cho họ khóc, tôi biết mình may mắn.
    Đôi lúc một ngày dài mệt mỏi nhưng tôi vẫn giỏi đến mức đủ sức lực để gồng chút hơi sức cuối và gồng gánh thêm một chút nỗi đau với họ.
    Nhưng rồi một buổi sáng khi đọc tin nhắn của một cô gái khi thức giấc, tôi chợt thở hắt ra. Những cô gái  của tôi...
    Và rồi, tôi chợt nhận ra rằng...
    Tôi cô đơn quá. Khi tôi may mắn là nơi trút bỏ muộn phiền của những cô gái quanh tôi, thì ai, ai may mắn là người để tôi tìm đến. Không ai cả.
    Một đêm vắng khi làm bờ vai cho một cô gái khóc, tôi chợt nhớ đến một cô gái khác đang ở xa tôi. Rằng không có tôi cô gái ấy giờ này biết tựa vai ai mà khóc. Tôi nhớ da diết. Những buồn đau những tuyệt vọng, những hạnh phúc những khổ đau. Tôi thương họ, tôi thương tôi. Chắc có lẽ bởi chẳng thứ gì là mãi mãi và tôi biết chắc tôi cũng đầy rồi. Tôi cũng phải tràn.

mercredi 20 avril 2011

Ẩm

    Vừa chuẩn bị viết mấy dòng này thì có điện thoại, đọc tên người gọi mà tôi hoang mang, giờ này mà gọi thì hơi bị sợ - tôi nhấc máy ngay (thói quen với số này là không bao giờ nghe). Phù, vì sao tôi sợ? Vì tôi sợ thằng bạn thông báo: mày ơi lên thi!!! Mướt mồ hôi. May mà chúng nó chỉ rủ rê đến nhà đứa bạn đàn đúm ăn uống. Vốn lười nhác, lại vừa tắm xong, cũng muốn thảnh thơi chút nên chẳng muốn đi, tí nấu mì ăn cũng được.
     Đang định viết cái gì mà thành cái này...!
***
    Đang nghe If của TY - soundtrack của một phim không xem, nhưng rất thích bài này. Lúc tắm xong, đứng lau tóc cho khô, chợt nghe thấy giọng đọc lồng tiếng cho phim hay chiếu lúc 6 giờ chiều ở Vtv3, nghe loáng thoáng thì là phim Tàu. Bỗng nhiên thấy nhớ nhà, nhớ một cách nhẹ nhàng. Nhớ những giờ này ở nhà sẽ vừa làm gì đó có thể là nấu cơm hay giúp mẹ nấu cơm hay tắm,  và chạy ra chạy vào hóng ti vi. Và đôi khi vốn không ưa phim Tàu nhưng thằng em đang xem nên sẽ vẫn chăm chú... hóng theo. Và thế là gọi về cho mẹ. Mẹ đang nấu cơm. Em xem ti vi. Bố chắc đang tắm.
     
     Còn một điều nữa khi nghe bài If này.

     Dạo này tự nhiên có cảm tình với một người khác giới. Lạ thật. Chưa từng gặp nhau. Nhưng với những gì tôi biết về người khác giới này thì tự nhiên tôi có cảm tình. Chỉ thế thôi. Lớn rồi mà còn ẩm ương thế này. Chắc cũng chỉ là nhất thời suy nghĩ và ấn tượng, chắc cũng chóng qua thôi. Nhưng phải nói là tôi thích cái sự vừa mạnh vừa yếu, vừa vui vừa hiền, vừa ngây ngô và khô khan của người khác giới này. Nói ra nghe thật buồn cười, chả hiểu chính mình đang miêu tả cái gì nữa. Ẩm ương hết sức.

     Đã lâu lắm rồi không có cảm tình với một người khác giới nào, nên cái cảm giác này cũng hay ho. Lạ lùng như một món ăn lâu rồi không ăn, giờ tình cờ nếm lại thấy nó hoá ra vẫn ngon lành. Cũng may rằng người này ở xa xôi. Không muốn thì sẽ chẳng bao giờ gặp. Bây giờ đang cảm thấy cảm giác là thật, cảm tình là thật nên thấy tha thiết lắm. Biết đâu sau này  nghĩ lại đọc những dòng này lại tự cười mình. Ai chẳng có những lúc ngớ ngẩn ẩm ương thế này. Kể ra cũng hay, thế mới biết tôi vẫn còn cảm xúc với người khác giới. Và vì chẳng ở gần nên ngại ngùng cũng chẳng cần thiết, tôi nói luôn với người khác giới rằng (nói ngay lúc cảm thấy muốn nói ngay nhất, sợ rằng qua lúc bốc đồng ấy rồi là chẳng có can đảm nói ra): có cảm tình... 
     Tôi cũng không rõ cảm giác của người khác giới lúc ấy thế nào. Chắc có chút bất ngờ, ngạc nhiên và lạ lùng. Vì chưa từng gặp nhau. Chắc cũng hơi viển vông nữa (Bật đi bật lại bài If mãi)... Tôi cũng chưa nói rằng: đừng lo, chắc chỉ một thời gian thôi sẽ hết. Người khác giới và tôi trước nay chỉ như những người quen chứ không biết. Quen nhau trong cùng một tập thể chung một sở thích, nên những gì để nói chỉ là sở thích ấy. Vì không gặp nhau nên cũng không biết gì nhiều về nhau, nhưng đúng ra rằng tôi biết về người khác giới ấy chắc nhiều hơn người khác giới biết về tôi. Vì người ấy mở lòng vui vẻ hơn tôi. Có lẽ vì thế mà tôi có cảm tình chăng?! Chắc là thế rồi. Cái cảm giác của "có cảm tình" này nó diễn ra lâu lắm, chưa hẳn là thích. Chỉ là thấy người khác giới chuyện này hay nhỉ, làm được cái này cái kia, suy nghĩ thế này thế kia, thú vị thật... Dần dần dà dà nhận ra rằng bản thân mình quá là quan tâm đến người ấy một chút nhiều hơn. Thế là chợt nhận ra mình có cảm tình.

     Tôi không biết nếu bây giờ tôi nói với người khác giới rằng: đừng lo, rồi sẽ chóng qua thôi, thì người ấy có buồn không. Nếu là tôi chắc tôi cũng thấy hơi buồn, và buồn cười. Cảm giác như câu chuyện của mấy đứa mới lớn. Mặc dù tôi thì cũng vẫn chỉ đang lớn. Những phản ứng bây giờ của người khác giới với tôi đúng với những phản ứng của "một người biết một người thích mình". Quan tâm những điều xưa nay chưa bao giờ thèm để ý, nhìn thấy bóng dáng nhau là thấy không yên, nói chuyện nhiều hơn (cho đỡ ngại) dù trước nay chưa bao giờ nói chuyện nhiều.
Capture of CS
     Chỉ có thể nói một từ. Lạ lùng. Tại tôi thôi. Nhưng tôi thích sống thật với cảm giác của chính mình. Không nên giấu giếm. Nhất là với một thứ tình cảm chân thật.
      Bỗng nhiên muốn mình thích mãi...
***
     Tuần căng thẳng nhất đã qua. Nhưng những việc phải làm vẫn còn, chỉ là mật độ được giảm xuống. Cuối tuần này lại thi một môn nữa, còn một cái chứng chỉ chưa thi để lấy được. Trì trệ khủng khiếp. Sao cảm giác lúc nào cũng thấy mình vội vàng sợ hãi thời gian. 
      Mỏi mắt rồi nghỉ thôi.
      Cái bài này viết nhảm thật.

mardi 22 mars 2011

"Orchestra mix"

     Bây giờ là 9h... tối, thật lạ khi giờ này có hứng thú lạch tạch thế này.
     Trời mưa, bay bay buổi sáng, rơi rớt buổi chiều và giờ là tí tách buổi tối. Nhưng thực sự tôi yêu vô cùng thứ gọi là "tiếng mưa" ấy. Như cô bạn nói, nghe như một bản nhạc, khi buổi sáng thức dậy cả hai đều nói rằng buổi đêm không có tiếng mưa rơi trên mái, thấy buồn buồn. Tượng thanh chính là gợi cả hình và ngược lại. Và tiếng mưa với tôi chính là ví dụ rõ nét nhất, tiếng mưa chỉ là một tên gọi chung cho một thứ âm thanh của một hiện tượng cụ thể có tên là "mưa". Và với tôi, tiếng mưa có nhiều giai điệu lắm, tiếng lộp độp khe khẽ trên những chiếc lá bản to, tiếng rầm rập chỉ vài hạt đong đưa trên mái tôn - nó làm tôi nhớ nhà, bên dưới cửa sổ cạnh giường  tôi là mái hiên che sân, mái hiên bằng tôn sắt như thế. Rồi tiếng tí tách, lích chích, mà chỉ nghe thôi cũng đủ thấy những con tôm tép từ giọt nước mắt của trời nhảy nhót trên mặt sân lát gạch đã ngả màu rêu. Tất cả như một bản hòa tấu hoàn hảo mà lúc này tôi mới nhận ra, piano, violin, cello, trống... Orchestra de la pluie.
      Có vũ điệu nào tự nhiên và ngọt ngào hơn thế, hay vì tôi quá mơ mộng đến hão huyền.
***

     Tự nhiên tôi muốn viết thế này nghĩa là (và tôi cũng nghĩ là) tôi đang "có vấn đề". Nếu dùng chữ buồn thì không phải, mạnh quá. Nếu bảo man mác thì cũng chưa hẳn, tôi thấy nó vô cớ đến ngớ ngẩn. Tôi cũng không biết tôi đang ở trạng thái nào, ừ thôi thì cứ coi như đây là một bản đối lại với tiếng hòa tấu của mưa kia, trong tôi đang hòa ca Orchestra des sentiments.
    Có là lẽ vì mưa, có lẽ là vì cô bạn bị mất xe, là vì tôi nghỉ học buổi tối, là vì tôi thấy người người vui vẻ và tôi (cảm) thấy mình cô độc. Mà lúc này 9 giờ tôi đã viết lách thế này. 

     Cuối tháng 3, đầu tháng 4 (hay kéo dài cả tháng 3) có rất nhiều việc phải làm, và cho đến giờ vẫn là hiện tại tiếp diễn. Tôi bận rộn với những việc "phải" làm, nhưng lại bỏ bê thư thả cho mình với những việc "cần" làm và cả "muốn" làm. Con người bao giờ cũng thế, những thứ bắt buộc bao giờ cũng nặng và quan trọng hơn những thứ thuộc về cá nhân.

***
      Những ngày này, những người dân Nhật đang bắt đầu tái thiết cuộc sống sau hoạn nạn, "dù sao thì trái đất vẫn quay" (Galieo Gallile) có mất mát, đau thương thì vẫn phải sống tiếp, người đã khuất sẽ chẳng quay về, nước mắt rồi cũng phải gạt đi. Đôi lúc cuộc sống phũ phàng thế đấy, dù có bất cứ điều gì xảy ra đi chăng nữa, và cuối cùng ta vẫn còn tồn tại thì ta vẫn phải "sống" phải bước tiếp. Trừ khi ta dám kết thúc, dám dừng lại ngay khoảnh khắc này. Hỏi mấy ai được dũng cảm đó - nếu không tính đến nông nổi.
Photo by Vinnette
      Có một thứ quý giá chỉ được cho duy nhất một cái, biết là quý mà chẳng biết dùng thế nào cho đỡ phí. Có ai biết để mà chỉ cách, khi mà ai cũng chỉ được cho mỗi một lần.

      Trời mưa, thèm ăn mì tôm, ăn 1 gói xào khô (gọi là xào khô chứ thực ra là đổ nước nóng vào trần rồi đổ nước đi xong mới cho gia vị), chưa thỏa mãn lại ăn thêm gói nữa, mì nóng, xì xụp. Rồi cứ như trời mưa thêm chất xúc tác ăn uống, lại lôi gói bánh oreo nhân đen ra ăn cho đã đời. Buồn cười thật, cứ như cái thùng không đáy, cái gói bánh này đúng là không có duyên nợ với bạn niềng răng rồi. Định bụng mua để khi nào đi học tối hai đưa nhai nhồm nhoàm cho sướng, thế mà lần một mình quên, lần hai mưa rồi nghỉ, lần ba bạn mắc cái số đen không đi được, khổ thân bạn. Nhắc đến lại thương rồi. 

      Cuộc đời này hình như từ "công bằng" sinh ra chỉ để làm cảnh, làm một vật trưng bày xa xỉ trong tủ kính lấp lánh của một cửa hàng hàng hiệu, để người ta cứ mãi ngắm nhìn, mãi ước ao mà chẳng bao giờ có thể chạm đến được. Có chăng cũng chỉ là ngắm nghía qua lớp kính với đôi mắt long lanh ao ước, và thực  sự chẳng biết "công bằng" -  "nó" được làm bằng chất liệu gì, sờ vào bên ngoài chắc mềm, mát, mướt...lắm nhỉ, hay nó bằng gỗ, nhìn nó mộc mạc thế kia mà, hay là đồng thau thì mới quý giá đắt tiền thế.

     Ai mà biết.
     Có "bất công" thì thừa đấy, lấy không, cho luôn đấy chứ cũng chẳng cần giảm giá.
     

***

     Có những kẻ sĩ, ở đời tự bước lên bằng đôi chân trần của mình, làm nên bằng bàn tay của mình, những muôn đời mong hái được quả ngọt, gặt được thành công. Vì...
     Ta tin vào công bằng.

     Ta đã làm, ta sẽ được.
      
     Chỉ có thứ quả bất công, là thứ quả tự rụng xuống tay người hái quả.

     Lẩn thẩn.

PS: được cho một cái máy ảnh chụp phim, nhưng là máy số, dù sao thì háo hức vẫn đủ độ để chụp choẹt cho đủ 36 kiểu fuji và chờ đợi một ngày nào đấy đi rửa và ngắm nhìn thành phẩm.
Cái cốc uống những giọt vang cuối cùng, đọng lại màu đỏ như màu "bordeaux", lấp lánh ánh đỏ đậm đến đẹp (dù biết là có màu dâu tây thì đúng hơn), chẳng muốn rửa, để ngắm mãi, mùi vẫn còn thơm. Cái nút liège thì nở to hít không khí mà lớn lên vậy.
Jours de pluie. 220311

vendredi 18 mars 2011

Pray for Conan

    Nhật Bản - đất nước mặt trời mọc - Xứ Phù Tang - Xứ sở hoa anh đào, tôi cầu nguyện cho bạn.
Chẳng biết cớ gì mà tôi đã trao gửi trái tim cho đất nước này từ khi còn nhỏ, thứ văn hóa (mà nhiều người vẫn cho rằng hơi khép kín), có lẽ tôi thấm từ những quyển truyện tranh từ xa xưa - là thứ truyện tranh hiếm hoi bắt đầu du nhập vào Việt Nam. Để đến hôm nay được nhìn dân tộc các bạn tôi lại càng ngưỡng mộ.
    Ở một con đường khác trong những ngã rẽ cuộc đời, một chút nữa thì Nihongo đã trở thành một phần của cuộc đời tôi, nhưng dù có đi con đường nào, thì trong tôi vẫn luôn tự khẽ khẽ nhận một cách vô duyên rằng: Nước Nhật của Tôi.
   Cả thế giới đang cầu nguyện cho bạn, Nhật Bản!
Photo: Pray for Japan by Cellar (internet)


   Và cả Conan của tôi, je prie pour toi.

Photo: Internet






Rét nàng Bân, những ngày mưa 032011

mercredi 9 mars 2011

Calling out

Có nỗi đau nào chẳng dám gọi tên

Và hạnh phúc vẫn muôn đời dang dở
.
Jour à jour je vis toujours comme ca...

CS
10.3.11 nuit blanche

dimanche 6 mars 2011

Món vay

    Tôi tự nghĩ, cuộc sống này chúng ta được cho vay để "sống", mỗi người sử dụng nó theo cách riêng, và rồi một ngày nào đó sẽ phải trả lại. Phải sống làm sao cho không tiếc nuối khi phải trả, sống làm sao để thấy món vay mình dùng có ích.
     Nhưng đâu phải ai biết được đầu tư bao giờ cũng có lãi, luôn có một khoản lãng phí, bỏ con cá nhỏ để bắt con cá lớn.
***
   Nói chuyện với bạn về cái chết, về những quãng thời gian của một thời tha thiết, về niềm tin... và đôi lúc cảm nhận rằng mọi thứ quá mơ hồ không ranh giới, mọi diễn tiến của cuộc sống này như một cuộn phim mà chúng tôi những người đang sống đôi khi muốn nó dừng lại. Người ta không gọi là hết phim, mà là đứt phim.
Photo by Vine
    Thèm vang. Mua một chai ĐL rẻ và nhỏ về. Nhưng phát hiện ra không có đồ mở nút. Loay hoay xoay xở cả tối vẫn không uống được, lại vẫn chưa có lúc nào đi mua được cái mở chuyên dụng. Chai vang đỏ vẫn để trưng. Tôi thèm vang. Thèm quá. Còn gì đau khổ hơn miếng ăn ngay trước mắt mà không với tới được. Chỉ cách có 0,5cm vỏ và 5cm nút liège thôi mà. Hay là đập. Cách đơn giản mà ai cũng khuyên. Google "cách mở nút rượu vang mà không có dụng cụ mở", không có cách nào tên thế cả. Rồi tôi sẽ đi mua một cái mở chai, và thế là sẽ không dừng lại lần duy nhất mua vang. Sẽ còn những chai sau này và sau này nữa, và tương lai gần tôi sẽ trở thành một con sâu rượu (hay là sâu vang). Không uống được bia, không uống được rượu nhưng lại mê vang. Kể ra cũng là một cái thú, mà giá nó là cái thú rẻ tiền hơn thì tốt. Và tôi lại đang nghĩ đến việc mua một cái ly bụng to, chân thon miệng nhỏ để nhấm cái thứ thèm này. Chẳng có lẽ...
   Hôm nay lại là chủ nhật.

              Xa xôi trong tay người lã chã hoa gạo
              Em nhập nhòe chạy trong mưa đêm
              Anh lập lòe đi tìm hoa gạo...


             Xa rồi lã chã hoa gạo
             Xa thật rồi lã chã hoa gạo. 



"...Đành rằng tháng ba vẫn thắp màu hoa gạo cũ ...
Nhưng có những điiều phải sống khác ngày xưa ."


                                   (Nỗi niềm tháng ba - Bình Nguyên Trang)
NVHN
Tháng hoa gạo.2011

dimanche 27 février 2011

le sentiment

   Je pense que je suis en train d'être triste.

   Đôi lúc cuộc này thật mơ hồ, cảm xúc là một thứ gì đấy như không khí, không mùi không vị không thể nắm bắt, nhưng lại là thứ không thể thiếu. Tôi cảm thấy mình đang "vô định", không vui không buồn, bảng lảng như mây trời, nhưng trong sâu thẳm hình như muốn nói điều gì.
    Hôm nay đọc lại mấy dòng viết, thấy có một câu: "nghề nghiệp" - là một thứ mơ hồ và vô định vô cùng.
...
    ***
    Người bạn lớn bảo: 20 thì già, 22 mới trẻ.
Photo by Vine
    Và tôi đang chờ đợi được trẻ đây.
     Cái thời mắt còn lấp lánh hơn cả sân nắng qua vòm lá, môi tươi hơn chồi trong mưa xuân...
     Tưởng chừng như xa lắm rồi, vì tôi đã rời bỏ, hay tôi bị bỏ rơi.
     ...
***
     Đêm đêm nằm mơ phố , mơ như mình quên hết
     Quên đi tình yêu quá vô tình   
     ....
H.
Nuit. 28022011