dimanche 21 août 2011

Thu

     Phòng chưa dọn, ngồi giữa ngổn ngang đồ đạc, nghe đi nghe lại Người hát tình ca và ăn bánh mặn vì chắng có gì để nấu cho vào bụng. Nhắn tin cho một nàng bảo nấu cơm tối cho ăn cùng với, thì nàng ta bận đi ăn uống đàn đúm rồi, nghĩ đi nghĩ lại chắng có ai ngoài nàng ấy nấu cho mình được. Buồn tập 1. Bài nào UL hát cũng da diết, thiết tha, nghe thích lỗ tai lắm, nhưng ghét một nỗi. Khiến mình vơ vẩn. Buồn tập 2.
     Xe chưa sửa. Cả ngày chưa có gì ăn. Sáng mai 7h học. Nhưng thật sự đây là lần đầu tiên mình xuôi ngược mà tâm thanh thản thế này. Vì sao mọi thứ mình chưa làm mà mình vẫn còn ngỗi đây viết thế này? Là ví dụ điển hình cho những lần đầu tiên ấy.
     Lần đầu tiên mình vào học sớm thế này khiến ai cũng sốc. Lần đầu tiên mình đi với tâm trạng nhẹ nhàng yên ả. Ngược xuôi là lẽ thường khi mình không có gì vướng bận, khi nó đã là một phần của mình thì sao mình phải chối bỏ. Có những thứ đơn giản nhưng khó khăn để nhận ra.

     Thấy mình phong lưu trong suy nghĩ.

***
    Lát nữa mình sẽ đem sửa đi sửa rồi, đi mua gạo, mua 2 quả trứng. Rồi mình vo gạo, rửa sạch trứng, cho tất cả vào nồi cơm điện cắm lên. Thế là có một bữa tối đủ cơm đủ món ăn kèm với nước tương. Và bật Người hát tình ca cho đến khi phát chán không dám nghe nữa trong lúc dọn phòng. Và đêm sẽ nhét tai nghe nghe cho đủ một vòng từ Nhớ mưa đến bộ bốn Bức thư tình và lại... Người hát tình ca. Rồi chìm vào giấc ngủ để sáng mai 7h đi học. 

    Cuộc sống sẽ từ từ đi về cái guồng của nó. Vẫn thế. Chỉ có mình là hơi khác ;-) Và lần này mình thích thứ khác biệt từ bên trong này. Những dự định (tránh không dùng từ kế hoạch) sẽ dần dần cần giải thích và thực thi. Tạm thế đã.

***
    Bài ca đó là tôi, sáng nay mùa thu ghé qua.
                                                                        Và tôi biết mình say. 
                                                                        Say trong bờ môi sướt mướt.


    Bài ca đó là em, thấy trong lòng da diết hơn. Tôi muốn đốt lời ca, khi tâm hồn đang cháy lên.


Nắng sau mưa gọi mùa thu tháng 8.
Taken by me.



Tôi rời thành phố này đến một thành phố khác.
Rời mùa thu vào một chiều nắng gắt sau mưa.
Với những hẹn ước quay về.

8/2011

jeudi 18 août 2011

Ôi cô gái, em tìm ai trong nỗi nhớ không màu?

        Muốn viết cho những ngày qua không vội này, dù bận bịu dù gấp gáp với những thứ chỉ có tên là "chơi", những những điều lần đầu tôi làm, những cảm xúc lần đầu gặp, khiến tôi muốn lưu giữ. Loanh quanh mỗi khi có hứng lại làm một vòng net mới quay sang viết thì cảm xúc đã bay đâu hết.

        Càng ngày tôi càng nhận ra cái câu "người trẻ nghiện thứ có tên cảm xúc" đúng với tôi, tôi luôn cần một thứ cảm xúc để giúp bản thân tồn tại. Như tôi đã nói với một cô gái đêm qua: Tôi là người sống bằng cảm giác nhớ thương, nên tôi nuôi dưỡng nó. Và với những cảm xúc hỗn loạn của ngày hôm qua khi nó tình cờ trỗi dậy, tôi thấy phát rồ với chính mình, với thứ cảm xúc chính tôi không kiềm chế được, không nắm giữ được.
       Đang nghĩ nên xuống rót nốt chỗ vang còn lại lên uống.
     
      Những ngày vừa qua, tôi sống hừng hực, cháy như một ngọn lửa, hết mình gặp gỡ, giao tiếp, hò hẹn... Và chính tôi  cũng giật mình vì... sợ. Tôi chợt nghĩ, sau đó, tôi sẽ thế nào? Tại sao tôi lại cháy thế này? Bỗng nhiên cháy hừng hực thì sau đó sẽ là gì? Tôi sợ. Một ngọn lửa sau khi cháy sẽ là tàn tro.

      Vụn vặt của những cảm xúc. Tôi tự khiến mình nhớ thương dằn vặt, tôi tránh nhìn một cái nick online, một cái tên rất thân quen, một con người tôi biết quá rõ. Mà giờ đây tôi sợ, chỉ vì những ảo giác - mà có phải là ảo giác do chính tôi gây ra vì cơn nghiện cảm xúc của mình. Bao nhiêu cho đủ, bao lâu cho vừa. Tôi không có một người cho riêng mình nên tôi tìm kiếm nhớ thương ở mọi nơi, ấp ủ từ mọi người. Tôi nuôi dưỡng chăm nom "nó" như một con chó con, để nó quẩn quanh bên tôi. Và tôi nhận ra, là cá nhân - là tôi đang nuôi tôi sống.

        Tôi đang đợi quay về với guồng quay cuộc sống để tôi không còn những thứ cảm xúc hỗn loạn này. Hôm nay, là lần đầu tiên sau rất nhiều lần tôi thấy mình nhẹ nhõm trước con đường sắp đi. Tôi chưa có được cảm giác này, phải thừa nhận như vậy, và tôi cũng nhận ra tôi quan trọng hóa vấn đề. Tôi nhấn chìm tôi trong lo lắng, hồi hộp không yên, nhưng tất nhiên những điều giữ cho riêng mình nên chẳng có ai vỗ vai tôi nói rằng thoải mái lên, ổn cả mà. Một điều vô cùng đơn giản mà rồi chính tôi lại tự nhận ra cho mình. Tự cười với mình mãn nguyện.

        Và tôi hát thầm.

         Mai em ra đi em phải thật vui lên nhé!

mardi 9 août 2011

Tự vấn (sai dấu là nguy hiểm đấy)

          Phù, cuối cùng cũng vào lại được, chiều này vào đây lải nhải một mình thì thấy bị chặn kêu IP I Piếc gì đấy, may mà giờ lại bình thường cân đường hộp sữa.
          À cũng chẳng có gì to tát, chỉ vào để nói mấy câu này cho khỏi quên thôi.

1. Mắc bệnh sợ một mình sau một thời gian nhiều mình. Hậu quả của giai đoạn đối thoại cao để phục hồi và trùng tu khả năng giao tiếp vốn có. Độc thoại với bản thân rằng, ân tình đã trao là khó dứt, biết thế nên đừng có trao. Nói là một chuyện, trái tim và khối óc xưa nay vốn vẫn bị coi là hai cơ quan phụ trách hai phạm trù mà người ta có thể gọi là đối nghịch trong một vấn đề chung nào đó. Và bản thân con người thường lấy trí óc để cố gắng điều khiển trái tim. Như hai con đường đứng mãi cứ phân vân bước về phía muốn hay phía nên.
    Kéo theo đó là: ở một mình thấy cô đơn, mà ở ngay giữa nhiều người vẫn thấy cô đơn. Cảm giác bứt rứt, bức bối khó chịu, ngay cả khi nằm một mình giữa căn nhà nhiều người qua lại chuyện trò. Căm ghét cái thứ cảm giác vô lý này.

2. Nghĩ mãi về một chuyện đã qua, một người đã làm một điều khiến mình khó quên. Khó quên là đương nhiên với những gì đã xảy ra, nhưng thật sự muốn cảm thấy bình thường là hơi khó mặc dù đã cố gắng, đã thể hiện là không có gì xảy ra. Nhưng bản thân thì vẫn nghĩ ngợi. Chỉ là nhạt là phai, biết thế nhưng vẫn khó chịu khi đi nơi này, nhìn thứ kia lại thấy đầu mình nghĩ đến từ bao giờ rồi, lại tự đập vào đầu mình một cái rằng vớ vẩn. Vấn đề ở chỗ là giữa mình và người này chả có thứ tình cảm nam nữ nào người ta hay có. Thế mới đáng nói. Thà thích đã đành.

3. Nói một mình không ai nghe, còn hơn nói giữa đông người mà không ai nghe.

    Chốn này và vài chốn khác thú vị là ở chỗ đấy.

* * *
    Tối nay cà phê trứng Giảng ở Yên Phụ, cuối cùng cũng được cà phê trứng. Chả khác gì kem trứng mẹ làm hồi bé pha với cà phê thôi. Nói chung là có cái để khoe là đã thử, tỏ ra là đã từng chơi tí.
À thế thì cũng phải khoe thêm là có hai con bé mặc áo đôi màu đen dù không hẹn trước ôm bỏng ngô và cốc Nestea chạy 3 tầng rạp QG đánh rơi bỏng ngô như Mỵ Châu rắc lông ngỗng vào lúc 10h sáng nay. Xem phim muộn 15p và cũng chẳng phải vào rạp vì phim mà vì... nhau. Phim bình thường, có nhau là chính. Chẹp.

Chuyện phố chuyện đêm, chuyện những ngày qua không vội.
Taken by me.

   
    Cực ghét cái cảm giác là người ở lại.
    Cực căm ghét cảm giác chia tay chia chân.


  Tháng 7, tháng 8, tháng của những cơn mưa bất chợt, nắng tức thì.

mercredi 25 mai 2011

Maman (Maman dis moi pourquoi) - Pierre Lapointe

Maman (Maman dis moi pourquoi) - Pierre Lapointe
Mẹ ơi, hãy nói cho con tại sao



Maman
Maman dis-moi pourquoi
Les oiseaux au fond de mon cœur
À toutes les minutes pleurent
Même si t'es là pour, les consoler
Maman dis-moi pourquoi
Tout c'qui bouge autour de moi
Me donne juste envie de pleurer
Comme le jour où je suis sorti de toi

Si c'est ça avoir 20 ans
J'aime mieux être un enfant
Si c'est ça avoir 20 ans
J'aime mieux mourir maintenant

Maman dis-moi pourquoi
J'me sens vieux de l'intérieur
Même si les minutes de mes heures
Sont encore trop jeunes pour m'assoupir
Maman dis-moi pourquoi
Le bonheur entre mes mains
Comme la porcelaine se casse
C'est tu parce que je suis trop maladroit
Ou si c'est la vie qui m'aime pu

Si c'est ça avoir 20 ans
J'aime mieux être un enfant
Si c'est ça avoir 20 ans
J'aime mieux mourir maintenant

J'le c'est que j'le verrai jamais
Le jour où comme toi je serai vieux
Et puis qu'les rides sur mon visage
Seront arriver pour y rester

Il faudrait pas trop t'en vouloir
Si t'arrive pu a me consoler
C'est qu'les oiseaux au fond d'mon cœur
Sont trop presser de s'envoler



* * *
Mẹ ơi
Mẹ ơi, mẹ hãy giải thích cho con
Vì sao mấy chú chim non mỏng manh
Sống trong tim con, cứ khóc mỏi mòn
Dù mẹ vẫn đây, trìu mến dỗ dành
Mẹ ơi, nói con nghe vì sao thế
Vạn vật chuyển động quanh con giòn giã
Chỉ làm cho con ngắn dài giọt lệ
Giống như cái ngày con vừa sinh ra

Nếu ta hai mươi, đời chỉ có thế
Con xin được mãi làm trẻ thơ
Nếu khi hai mươi, đời là vậy
Con xin được trở về làm cát bụi mà thôi

Mẹ ơi, mãi mãi con vẫn không ngờ
Tóc con còn xanh, nhưng lòng già nua
Đời người có bao nhiêu giây, phút, giờ?
Ngày dài đăng đẳng, bao giờ sẽ đêm?
Mẹ ơi, nói cho nỗi buồn con vơi
Hạnh phúc đầu đời, nắm chưa đầy tay
Một chút lơ đãng, con chợt đánh rơi
Như bình sứ con vụng về làm vỡ
Hay như lòng người, quay lưng với con

Nếu ta hai mươi, đời chỉ có thế
Con xin được mãi làm trẻ thơ
Nếu khi hai mươi, đời là vậy
Con xin được trở về làm cát bụi mà thôi

Con biết rằng, con sẽ không được như mẹ đâu
Được trưởng thành, dù có trải qua khắc khoải
Được nhìn tóc xanh kia hóa trắng,
Được nhìn mắt môi kia ghi lại những tháng năm...

Con không nên cứ dằn vặt mẹ mãi
Mẹ có dỗ dành thêm cũng vậy thôi
Không phải lỗi mẹ đâu, lỗi là con cả
Những chú chim non trú ngụ trong lòng con
Chúng vội vã ước mơ được cất cánh...
Và một ngày kia, con cũng sẽ bay xa.



mardi 10 mai 2011

Someone

    Vừa lượn lờ fb và thấy những câu nói, những lời than vãn, những câu kêu gào...
    Của những cô gái của tôi.
 
    Lâu lắm rồi không khóc. Nước mắt đang khẽ khàng chảy trong bài hát Someone like you của Adele. Tôi cảm giác muốn khóc, muốn gào to, cảm giác bức bối ức chế.
     Khóc không phải vì bản thân mình, tôi khóc vì nỗi đau của những người khác. Ôi những cô gái của tôi. Tôi lại vừa nhận đc 1 tin nhắn của một cô gái rằng: Cô ấy đang đau, đau lắm, cô ấy không biết làm gì cả. Thời gian gần đây những cô gái của tôi đều đang có vấn đề rắc rối. Và tôi may mắn khi là điểm tựa khi là nơi trút bỏ muộn phiền của họ, tôi hạnh phúc khi được là nơi họ tìm đến khi buồn đau, là bờ vai cho họ khóc, tôi biết mình may mắn.
    Đôi lúc một ngày dài mệt mỏi nhưng tôi vẫn giỏi đến mức đủ sức lực để gồng chút hơi sức cuối và gồng gánh thêm một chút nỗi đau với họ.
    Nhưng rồi một buổi sáng khi đọc tin nhắn của một cô gái khi thức giấc, tôi chợt thở hắt ra. Những cô gái  của tôi...
    Và rồi, tôi chợt nhận ra rằng...
    Tôi cô đơn quá. Khi tôi may mắn là nơi trút bỏ muộn phiền của những cô gái quanh tôi, thì ai, ai may mắn là người để tôi tìm đến. Không ai cả.
    Một đêm vắng khi làm bờ vai cho một cô gái khóc, tôi chợt nhớ đến một cô gái khác đang ở xa tôi. Rằng không có tôi cô gái ấy giờ này biết tựa vai ai mà khóc. Tôi nhớ da diết. Những buồn đau những tuyệt vọng, những hạnh phúc những khổ đau. Tôi thương họ, tôi thương tôi. Chắc có lẽ bởi chẳng thứ gì là mãi mãi và tôi biết chắc tôi cũng đầy rồi. Tôi cũng phải tràn.